Nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, Vân Vận cũng hơi ngẩn người một chút, một lúc lâu sau mới hồi thần lại, cười khổ nói: "Quả nhiên là ngươi…"
Tiêu Viêm cười cười lấy một chiếc bình ngọc ra từ nạp giới rồi đưa nó cho Vân Vận. Nàng cũng hiểu được ý hắn, lấy ra một viên đan dược ăn vào miệng, sau đó đưa bình ngọc cho Nạp Lan Yên Nhiên để nàng phân phát đan dược cho những trưởng lão kia.
"Sao các ngươi lại ở đây?" Sau khi ăn viên đan dược, sắc mặt Vân Vận đã tốt hơn rất nhiều. Mỹ mâu của nàng khẽ lướt qua Tiêu Viêm và Thải Lân rồi nhanh chóng dời đi, làm như tùy ý hỏi một tiếng.
"Vừa lúc tiến vào cổ vực Mãng Hoang này, gặp phải đám người Thiên Minh tông rồi từ đó mà lần ra các ngươi…" Tiêu Viêm cười đáp.
"À…"
Vân Vận gật nhẹ đầu, nàng hơi do dự một chút rồi đưa mắt nhìn Thải Lân, nói: "Không ngờ có thể gặp ngươi ở đây…"
Năm đó, lúc còn ở đế quốc Gia Mã thì Cổ Hà từng nhờ sự trợ giúp của Vân Vận đi sa mạc Tháp Qua Nhĩ cướp Thanh Liên Địa Tâm hỏa trong tay Thải Lân. Mà sau đó Thải Lân cũng vì Tiêu Viêm mà xuất hiện ở Vân Lam sơn. Nói tóm lại, hai người gặp nhau cũng không phải chuyện vui vẻ gì, bởi vì giữa cả hai ít nhiều gì cũng có một chút ân oán. Nhưng cả hai đều không ngờ rằng lần chạm mặt tiếp theo của họ lại là ở nơi này. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Ừm…"
Thải Lân lạnh nhạt gật đầu, tính cách nàng vốn khá lãnh đạm nên cũng không nói thêm điều gì, cũng không có ý định tiếp tục trò chuyện với Vân Vận. Thấy nàng như vậy, người vốn có chút cao ngạo như Vân Vận tự nhiên sẽ không chủ động bắt chuyện, bởi vậy nên cả hai đều trầm mặc lại.
Thấy bầu không khí giữa hai người, trong lòng Tiêu Viêm cũng có một chút xấu hổ, đưa ánh mắt cầu cứu về phía Tiểu Y Tiên, nhưng nàng chỉ trừng mắt hắn một cái rồi quay đầu sang hướng khác. Không ngờ Tiểu Y Tiên ngày thường dịu dàng vào giờ phút này cũng bỏ rơi hắn.
"Thiếu các chủ, đa tạ ngài xuất thủ tương trợ!"
Lúc này, mấy vị trưởng lão Hoa tông cũng đi đến cảm tạ Tiêu Viêm.
"Ha ha, trưởng lão khách khí rồi. Tinh Vẫn các và Hoa tông vốn đã giao hảo, vả lại ta và Vân Vận tông chủ cũng là cố hữu, xuất thủ tương trợ là điều đương nhiên." Tiêu Viêm cười cười, trầm ngâm một chút, hỏi: "Không biết các trưởng lão đã tiến vào cổ vực này bao lâu rồi?"
"Cũng gần năm ngày rồi, nhưng chúng ta không có lộ tuyến xác thực, bởi vậy tốc độ vẫn rất chậm, trên đường còn gặp phải một số hung thú thực lực rất cường hãn, cuối cùng lại bị người của Thiên Minh tông ám hại làm Thanh Hoa trưởng lão vẫn lạc, haizz…" Người trưởng lão này có chút đau thương nói.