Lúc này, bên trong dãy núi tràn ngập khí tức cổ xưa đang có vài đạo thân ảnh lướt qua không trung nhanh như chớp. Chỉ có điều, dáng vẻ của họ dường như lại rất chật vật.
"Sư phụ, những tên kia vẫn bám theo chúng ta!"
Một thân ảnh yêu kiều đạp nhẹ lên cành cây, thân hình lướt mạnh về phía trước, thỉnh thoảng lại nhìn thoáng qua phía sau, trong mắt tràn ngập vẻ lo lắng. Nàng quay đầu lại, để lộ một gương mặt xinh đẹp quen thuộc. Đây rõ ràng là Nạp Lan Yên Nhiên.
Mà người có thể khiến cho Nạp Lan Yên Nhiên gọi là sư phụ thì chắc chắn không còn ai khác ngoài Vân Vận. Di chuyển tầm mắt nhìn sang bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên thì chỉ thấy một nữ tử mặc quần áo màu trắng. Trong lúc lướt đi, làn váy khẽ lay động theo chiều gió, để lộ ra một khí chất ung dung cao quí. Khuôn mặt tuyệt sắc của nàng làm cho vùng núi rừng ảm đạm này trở nên rực rỡ hẳn lên.
Dung mạo như vậy thì ngoài Vân Vận, người đã trở thành tông chủ của Hoa Tông ra thì còn có thể là ai vào đây nữa?
"Mấy tên khốn Thiên Minh Tông này lại dám thừa dịp chúng ta không để ý mà ra tay đánh lén, làm hại Thanh Hoa trưởng lão chết thảm trong tay đám hung thú. Lần này trở về, chúng ta nhất định phải huy động toàn bộ lực lượng của tông môn quyết một trận tử chiến với Thiên Minh Tông!" Phía sau Vân Vận có một bà lão sắc mặt trắng bệch, trên khóe miệng vẫn còn vương lại vài vệt máu, hiển nhiên là vừa mới trải qua một hồi đại chiến.
"Nhất định không thể bỏ qua cho đám súc sinh đó!" Nghe thấy thế, mấy vị trưởng lão còn lại của Hoa Tông cũng tức giận lên tiếng ủng hộ.
"Các vị trưởng lão! Bây giờ không phải lúc thích hợp để nói về việc đó. Thiên Minh Tông vẫn đuổi sát phía sau rõ ràng là muốn g**t ch*t tất cả chúng ta. Nếu đại nạn lần này không thể tránh thoát thì còn nghĩ gì đến việc quyết một trận tử chiến với chúng?" Vân Vận lắc đầu nói. Hiện tại, nàng cũng đã thích ứng với việc làm tông chủ Hoa Tông, cho nên khi nói chuyện cũng có khí độ hơn rất nhiều. Mặt khác, nhờ sự trợ giúp của Tiêu Viêm mà nàng đã luyện hóa được hết lượng đấu khí của Tương Hoa bà bà truyền thừa lại cho mình, qua đó khiến cho thực lực của nàng đạt đến mức Bát tinh Đấu Tôn. Bởi vậy, đối với lời của nàng thì những vị trưởng lão kia cũng không dám phản bác lại, chỉ có thể thở dài gật gật đầu.
Thấy mấy vị trưởng lão Hoa Tông đã giữ được bình tĩnh, lúc này Vân Vận mới quay đầu lại, nhưng hàng lông mày kẻ đen cũng hơi hơi nhíu chặt lại. Mấy vị thái thượng trưởng lão của Hoa Tông đều đã bế tử quan để tu luyện, chính vì thế mà trong số những người tới nơi này chỉ có một vị trưởng lão đạt đến Cửu tinh Đấu Tôn. Thế nhưng vừa nãy vị trưởng lão này cũng đã ngã xuống dưới sự hợp công của Thiên Minh Tông và lũ hung thú. Mà điều này trực tiếp làm cho thực lực đội ngũ của Hoa Tông giảm mạnh, và do đó mới bị Thiên Minh Tông đuổi giết chật vật như vậy.
"Sư phụ! Bên phía Thiên Minh Tông kia có hai cường giả Cửu tinh Đấu Tôn. Với tốc độ của bọn họ thì chỉ sợ rất nhanh sẽ đuổi kịp chúng ta." Nạp Lan Yên Nhiên nhìn Vân Vận, nhẹ giọng nói.