Biến cố này xảy ra quá đột ngột, dù Dược lão đứng rất gần Tiêu Viêm nhưng vẫn không kịp trở tay. Bởi vậy, sau khi đạo quang mang kỳ lạ kia lướt vào mi tâm Tiêu Viêm thì lão mới phát hiện ra, sắc mặt cũng trở nên kịch kiến.
Khuôn mặt hai người Thải Lân và Tiểu Y Tiên có phần tái nhợt đi vì kinh sợ. Tấm cổ đồ này quá quỷ dị, không ai biết được thứ này rốt cuộc là tốt hay xấu.
Mà Tiêu Viêm – nhân vật chính của biến cố này cũng sững người khi đạo quang mang kỳ lạ kia tiến vào mi tâm. Hắn chợt giật nảy mình, điên cuồng điều khiển linh hồn lực quét qua mi tâm. Mà theo điều này, hắn rất nhanh phát hiện ra bên trong mi tâm mình có một đốm sáng lớn chừng nắm tay đang yên lặng lơ lửng…
Tiêu Viêm có thể khẳng định đốm sáng này tuyệt đối không phải của hắn. Thêm nữa, trước kia hắn cũng chưa từng thấy thứ này tồn tại. Hiển nhiên nó chính là dị vật bắn vào mi tâm Tiêu Viêm từ cổ đồ.
Linh hồn của Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào đốm sáng màu trắng này. Nó vẫn chỉ nằm yên ở đó, không hề có dấu hiệu nào là sẽ tiếp tục hoạt động. Nhưng chính cái loại yên lặng này lại làm cho Tiêu Viêm lạnh người, những thứ không biết luôn luôn đáng sợ, đặc biệt là khi nó còn nằm trong đầu của mình.
"Khốn kiếp!"
Tiêu Viêm hung hăng nguyền rủa một phen trong lòng rồi chợt hít sâu, cố gắng làm cho bản thân mình bình tĩnh lại, sau đó mới điều khiển lực lượng linh hồn chậm rãi tới gần đốm sáng kia.
Đối với sự tiếp cận của Tiêu Viêm, đốm sáng này vẫn không có chút phản ứng nào, mà lực lượng linh hồn của Tiêu Viêm cũng càng lúc càng tiếp cận, sau đó lặng lẽ ngưng tụ lại để có thể tùy lúc cho thứ quỷ dị này một đòn công kích trí mạng.
Khi Tiêu Viêm sắp dùng lực lượng linh hồn bao bọc nó lại thì một đạo bạch mang chợt bắn mạnh ra từ trong đốm sáng, lao thẳng về phía linh hồn của Tiêu Viêm như một tia chớp.
Thấy biến cố như vậy, trong lòng Tiêu Viêm cũng kinh hãi nhưng không hề bối rối chút nào, nhanh chóng điều động tất cả lực lượng linh hồn hình thành nên một lớp phòng ngự cực kỳ cường hãn. Nhưng điều làm cho Tiêu Viêm khiếp sợ lại là đạo bạch mang đó lại lướt qua lớp phòng ngự kia như không hề gặp phải vậy, sau đó trực tiếp bắn vào linh hồn trong ánh mắt kinh hãi của Tiêu Viêm.
Khoảnh khắc bạch mang tiến vào linh hồn, thân thể Tiêu Viêm cũng đột nhiên cứng ngắc lại, trên mặt xuất hiện vẻ nhăn nhó như rất thống khổ vậy.
Thấy vậy, trong lòng Dược lão trầm xuống, nãy giờ lão vẫn luôn chú ý đến trạng thái của Tiêu Viêm. Bàn tay vội đặt lên đầu hắn, lực lượng linh hồn chuẩn bị tiến vào cơ thể Tiêu Viêm.