"Sau đây chúng ta bắt đầu đấu giá món vật phẩm thứ nhất của đại hội giao dịch không gian lần này…"
Trong khoảng không gian vặn vẹo, bàn tay Bảo Sơn lão nhân chợt vung qua không gian phía trước mặt một cái. Một đôi cánh đen trắng liền xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, dường như bên trong đôi cánh cổ xưa ấy đang mơ hồ truyền ra những tiếng sấm nổ mạnh mẽ.
"Yêu Hoàng Dực?"
Tiêu Viêm nhất thời trở nên sững sờ khi nhìn thấy đôi cánh có chút quen thuộc đó, đồng thời sắc mặt của hắn cũng biểu lộ ra một sự khó hiểu. Hắn vẫn nghe nói Thiên Yêu Hoàng Tộc hết sức coi trọng thi thể của tộc nhân. Nếu bọn họ phát hiện được kẻ nào dám chiếm dụng thì chắc chắn sẽ huy động toàn tộc vây giết. Bởi vậy, hắn vẫn luôn tưởng rằng chỉ mỗi mình hắn mới có Yêu Hoàng Dực. Nhưng thật không ngờ, món vật phẩm thứ nhất của đại hội giao dịch không gian lại là thứ này.
"Hắc! Xem ra Thiên Yêu Hoàng Tộc cũng gặp phải ám thủ(*) của không ít người a." Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm, đồng thời trong nội tâm hắn có chút vui sướng khi thấy người khác gặp họa. Mà điều này cũng khó trách, bởi vì trên thân Thiên Yêu Hoàng toàn là bảo vật quí giá, cho nên có người muốn "thịt" bọn họ thì cũng không có gì là kì quái. Nhưng Tiêu Viêm cũng thừa hiểu việc mang Yêu Hoàng Dực ra đấu giá thì e rằng chỉ có mỗi cái đại hội giao dịch không gian này là dám làm.
"Yêu Hoàng Dực, cánh của Thiên Yêu Hoàng Tộc. Các vị đang có mặt tại đây chắc cũng đã biết, để có được nó là một việc khó khăn cỡ nào! Nếu đem nó luyện chế thành đấu kỹ phi hành thì chắc chắn trong số những cường giả đồng cấp sẽ không một ai có thể đuổi kịp ngươi. Đây quả thật là một vật chuyên dùng để thoát thân mỗi khi gặp nguy hiểm!" Bảo Sơn lão nhân vừa cười vừa nói, không hề sợ đắc tội với Thiên Yêu Hoàng tộc.
"Muốn là chủ nhân của Yêu Hoàng Dực thì phải đổi bằng một viên Bát phẩm đan dược đã trải qua Tứ sắc Đan lôi tẩy luyện. Qua đánh giá, Yêu Hoàng Dực rất đáng với cái giá này. Bởi vậy, nếu các vị có hứng thú thì hãy ra giá đi."
Bảo Sơn lão nhân vừa dứt lời, cả đại điện liền rơi vào trạng thái im lặng. Hai tay Tiêu Viêm khoanh trước ngực, ngồi tựa lưng vào ghế hăng hái quan sát mọi người xung quanh. Hắn đang sở hữu Yêu Hoàng Dực nên rất hiểu được ưu điểm của thứ đồ chơi này. Cũng nhờ vào nó mà nhiều lần hắn đã chạy thoát khỏi tay những cường giả có thực lực mạnh hơn. Nhưng chính vì bản thân đã có Yêu Hoàng Dực cho nên hắn đương nhiên sẽ không còn hứng thú với Yêu Hoàng Dực đang được đấu giá này nữa.
Đại điện được bao trùm bởi một bầu không khí yên tĩnh, không có ai lên tiếng. Mà đối với việc này thì Bảo Sơn lão nhân cũng không tỏ ra sốt ruột, khuôn mặt vẫn duy trì dáng vẻ tươi cười như cũ.
Tình trạng im lặng này kéo dài được khoảng năm phút thì rốt cuộc có một giọng nói khàn khàn vang lên: "Ta mua…"
Ánh mắt của Tiêu Viêm nhìn về nơi phát ra thanh âm đó thì chỉ thấy một thân hình được bao bọc trong áo choàng đang thuận tay lấy ra một bình ngọc, rồi ném nó về phía Bảo Sơn lão nhân.