Ngoài Gia Mã đế quốc ra, ải Huyền Hoàng là cứ điểm quan trọng nhất của Viêm Minh. Vậy nên thành viên của Đan Đường cũng tập trung ở đây rất đông, thêm vào đó do đại chiến bùng nổ nên trên cơ bản tám phần nhân lực Đan đường đều ở phía trong nội đường của căn cứ.
Việc Cổ Hà mang theo quyết định của Tiêu Viêm trở về Đan đường đã gây ra một hồi rung chuyển không hề nhỏ tí nào. Mấy năm nay Đan đường phát triển quá mức thuận lợi, lại thêm tầm quan trọng của Luyện Dược sư làm cho bọn họ kiêu ngạo thành tính. Lúc bình thường, dù đó là Thải Lân cũng chưa từng nói lời nghiêm khắc như thế, tuy Tiêu Viêm là Minh Chủ Viêm Minh nhưng dù sao đã rời đi quá lâu, nên đối với một số Luyện Dược sư gia nhập muộn thì hoàn toàn chỉ biết hắn qua lời nói của người khác. Bởi vậy, sự kính sợ với Tiêu Viêm hiển nhiên không thể nào so được với đám người của các phân đường khác trong Viêm Minh.
Phân đường Đan đường tọa lạc ở hướng Tây Bắc của ải Huyền Hoàng, toàn bộ khu vực ở đây đều thuộc về Đan đường, đãi ngộ thế này là cao nhất trong số tất cả các đường của Viêm Minh.
Giờ phút này, trong đại sảnh của phân đường này đang vang lên những tiếng tranh cãi.
"Hừ, ta nói Minh Chủ thật đúng uy phong quá mà, vừa mới về đã muốn nhúng tay vào chuyện của Đan đường chúng ta. Mấy năm nay nếu không có chúng ta duy trì thì Viêm Minh sẽ có ngày hôm nay sao?" Trong đại sảnh, một lão giả áo xám sắc mặt đầy buồn bực gằn giọng nói. Nơi ngực của hắn có một chiếc huy chương Luyện Dược sư, phía trên đỉnh có bảy gạch màu vàng ẩn hiện, chứng tỏ người này là Luyện Dược sư Thất phẩm.
"Liễu Xương đại sư nói quá đúng!"
Rõ ràng lão giả áo xám này có thanh danh không kém ở Đan đường, vì vậy khi lão vừa mở miệng thì có thêm không ít Luyện Dược sư luôn miệng phụ họa.
Cổ Hà ngồi trên vị trí chủ trì của đại sảnh, lông mày khẽ cau lại nhưng vẫn chưa mở miệng. Thiên phú luyện đan của hắn không hề kém nhưng đối với quản lý thì quả thực không am hiểu lắm. Bên cạnh Cổ Hà vẫn còn một lão giả tóc bạc trắng ngồi ngay ngắn, là hội trưởng Công hội Luyện Dược sư năm đó, Pháp Mã, nhưng vào lúc này lão cũng không hề xen vào cuộc khẩu chiến trong đại sảnh, từ từ nhắm đôi mắt lại, giống như không nghe thấy.
"Cổ Đường chủ, ngươi cần nói rõ với Minh Chủ về việc này, vị trí của Đan đường khác hẳn các nơi khác. Mấy năm nay, ngay cả Phó Minh chủ đại nhân cũng chưa từng nhúng tay vào chuyện của Đan đường, mà vì đáp lại tấm thịnh tình đó nên chúng ta đã làm cho Đan đường trở thành trụ cột của Viêm Minh. Lần này Minh Chủ một mình ngăn cơn sóng dữ, quả thật chúng ta rất cảm kích nhưng nếu vì thế nhúng tay vào chuyện nội bộ Đan đường thì chỉ sợ sẽ làm mọi chuyện sẽ rối loạn lên thôi." Bên chiếc ghế bên cạnh, một lão giả tóc dài sắc mặt hơi tái nhợt chậm rãi mở miệng.