Nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Tiêu Viêm, gương mặt vốn lãnh diễm của Thải Lân trở nên nhu hòa hơn rất nhiều. Vị trí của Tiêu Tiêu trong tâm nàng còn quan trọng hơn cả tính mạng, mà nàng cũng rất để ý đến việc liệu Tiêu Viêm có đối tốt với Tiêu Tiêu không.
"Điều kiện bây giờ của Tiêu Tiêu là vô cùng tốt, lúc trước ngươi mang về "Thiên Hồn Huyết Cốt Đan" làm thể chất của nó lúc chưa sinh ra đã gần như hoàn hảo." Thải Lân mỉm cười nói, nhắc tới chuyện này nàng không khỏi liếc nhìn Tiêu Viêm. Nhớ lại năm đó, nàng từng hạ quyết tâm, nếu Tiêu Viêm đủ can đảm quên đi lời hứa mang đan dược đến thì về sau sẽ kiên quyết không bao giờ lui tới với hắn nữa. Tính tình nàng vốn quật cường, quyết định chuyện gì rồi sẽ không bao giờ thay đổi, nếu Tiêu Viêm thất tín với nàng thì tuyệt đối sẽ không bao giờ thỏa hiệp. Đến lúc đó, cùng lắm mang theo Xà Nhân Tộc di chuyển một lần nữa mà thôi.
Có điều may mà Tiêu Viêm vẫn luôn canh cánh chuyện đưa đan được về, nên trước khi rời khỏi Hắc Giác Vực thì đã giao cho Tiêu Lệ mang về cho nàng.
"Tuy Thiên Hồn Huyết Cốt Đan cũng không tệ, nhưng như vậy còn chưa đủ." Tiêu Viêm lắc lắc đầu, lấy tầm mắt hắn hiện tại thì nó không còn vừa mắt nữa, loại đan dược này vẫn có tác dụng tốt với việc trúc cơ, nhưng vẫn còn kém xa yêu cầu của hắn.
"Xà Nhân tộc các ngươi hẳn là chưa từng gặp qua Luyện Dược Tông Sư chân chính, nếu có thì cũng chỉ là loại bí pháp tam đẳng mà thôi. Thiên Hồn Huyết Cốt đan nhiều lắm chỉ là Thất phẩm đan dược cấp thấp, có tác dụng cho Trúc Cơ nhưng vẫn còn cách rất xa cấp độ hoàn mỹ." Tiêu Viêm nhìn dòng người bận rộn trên tường thành, mỉm cười nói.
"Ừm! Mặc dù Thiên Hồn Huyết Cốt đan không tồi, nhưng mạnh hơn nó lại có không ít, ví như Huyền Bồ Trúc Cơ đan, loại này chính là đan dược Thất phẩm đỉnh cấp, rất thích hợp cho Tiêu Tiêu. Nhưng để luyện chế loại đan dược này, dù ta ra tay thì xác suất cũng chỉ đạt bốn phần mà thôi, nếu muốn thành công thì chỉ sợ phải đích thân minh chủ ra tay…" Đột nhiên ở bên cạnh vang lên một giọng nói quen thuộc.
Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn về phía giọng nói phát ra, không khỏi mỉm cười chắp tay chào người nọ, nói: "Cổ Hà đại sư, lâu rồi không gặp…"
Người vừa lên tiếng là Cổ Hà, Đan vương một thời của đế quốc Gia Mã, hiện giờ là Đường Chủ Đan đường Viêm Minh. Lúc này đứng phía sau hắn còn có vài vị lão giả mặc áo bào Luyện Dược Sư, ai nấy đều có chút lạ lẫm với Tiêu Viêm. Ngẫm nghĩ lại cũng là chuyện hiển hiên thôi, hắn rời đi ngay lúc Viêm Minh vừa đi vào ổn định. Trông thấy ánh mắt của mấy người đó, Tiêu Viêm chỉ hơi nhướng mày, mặc dù những người này nhìn về phía mình cũng có cung kính, nhưng phần nhiều lại là một loại ý vị khác.
"Minh Chủ, một lần ngươi rời đi là biền biệt mấy năm a, đúng thật quá tiêu sái mà."
Cổ Tay chắp tay kính lễ Tiêu Viêm, miệng cười nhạt nói. Đối với người trước mặt, trong lòng hắn vẫn có chút rối rắm. Năm đó, chuyện đoạt hôn ở Vân Lam Tông làm hắn mất hết mặt mũi, có điều hắn đã thoát khỏi khúc mắc này nên không còn oán hận sâu sắc nữa. Về sau lại thất bại trong cuộc so đấu Đan dược với Tiêu Viêm, tuy rằng đáp ứng gia nhập Viêm Minh nhưng lần thất bại đó vẫn làm hắn có chút canh cánh trong lòng. Mấy năm nay Cổ Hà không ngừng khổ tu thuật luyện dược, hiện giờ hắn đã đạt đến trình độ Luyện Dược Sư thất phẩm cao cấp, nhìn khắp Tây Bắc đại lục, người vượt qua hắn chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay mà thôi.