Ở cuối chân trời, hỏa diễm phong bạo đáng sợ thổi quét qua, nhiệt độ kinh khủng trực tiếp làm bốc hơi tất cả hơi nước trong trời đất, không khí trở nên khô nóng vô cùng. Một số người có thực lực hơi yếu thì lập tức cảm giác máu huyết trong cơ thể đều sôi lên sùng sục vì nóng.
"Bành!"
Bỗng có tiếng động trầm đục truyền ra từ hỏa diễm phong bạo. Một đạo thân ảnh bị hỏa diễm bao phủ chợt rơi xuống từ bầu trời như đạn pháo, tiếng kêu thảm thiết vang lên bên tai mọi người. Nhìn kỹ lại thì thanh âm này, bóng hình này rõ ràng là của vị cường giả uy phong lẫm lẫm Hồn Điện Tứ thiên tôn, nhưng vào giờ phút này thì vị đại nhân đó lại không khác gì một con heo nướng.
"Ầm!"
Trước tầm mắt soi mói của bao nhiêu người, Tứ thiên tôn trực triếp đâm thẳng vào trong huyết hải. Nhiệt độ nóng lên bất thường chợt tràn ra từ trong đó, làm cho biển máu sôi sục như muốn trào lên, sau đó nhanh chóng bốc hơi bằng tốc độ có thể nhận thấy bằng mắt thường, chỉ trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, cả biển máu đã tan thành hư vô.
Luồng âm thanh xé gió rạch ngang bầu trời, thân ảnh như quỷ mị của Tiêu Viêm xuất hiện ngay tại vực sâu kia, ánh mắt bình thản liếc nhìn xuống dưới. Trước đó, hắn liên tục xuất ra ba đòn, tuyệt đối đủ để làm Tứ thiên tôn thương nặng, còn nếu vận khí không tốt nữa thì chuyện chết ngay tại chỗ cũng không phải điều không thể. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc!"
Trong mắt Tiêu Viêm chợt lóe lên hung mang. Bàn tay hắn nắm chặt lại, một cột lửa màu trắng sữa chợt bạo phát, phóng mạnh vào trong vực sâu, oanh kích mạnh mẽ lên nơi có khí tức còn sót lại.
"Xuy!"
Vùng đất bên dưới vực vốn tương đối ẩm ướt, nhưng trong nháy mắt đã bị thiêu đốt đến mức gần như hóa thành nham thạch cứng rắn, hơi nóng từ trong đó không ngừng phả ra ngoài.
"Phốc phốc!"
Cột lửa biến mất, thân hình mà ngay cả da cũng biến mất của Tứ thiên tôn xuất hiện, cả người lão đầm đìa máu, cố gắng trợn tròn đôi mắt, trông suy yếu vô cùng. Ngón tay chợt di động, một quyển ngọc giản liền xuất hiện trong lòng bàn tay, sau đó hắn dùng toàn lực bóp nát nó.
"Xuy!"
Sau khi ngọc giản vỡ ra thì một cái không gian hắc động chợt xuất hiện bên cạnh Tứ thiên tôn. Một luồng hấp lực tuôn ra hút thân thể lão vào trong.
"Sưu sưu!"
Ngay lúc thân hình Tứ thiên tôn biến mất thì một luồng quang mang nhanh như chớp xuất hiện ngay tại vị trí lúc trước của lão, nhìn chằm chằm không gian vẫn còn vặn vẹo kia, lông mày không khỏi nhíu lại, lẩm bẩm nói: "Để lão trốn thoát mất rồi…"
Tiêu Viêm không ngờ rằng Tứ thiên tôn lại ngoan cường đến như thế, chịu đủ loại công kích mạnh mẽ của hắn mà vẫn còn sót lại chút hơi tàn. Có điều dù không thể hoàn toàn g**t ch*t Tứ thiên tôn nhưng Tiêu Viêm không hề quá tiếc nuối. Lần này lão đã bị trọng thương, dù được chữa trị tốt thì cũng sẽ để lại di chứng, về sau lão khó có thể tiến thêm được nữa. Còn Tiêu Viêm thì khác, hắn chỉ cần thêm một khoảng thời gian tu luyện nữa là hoàn toàn đủ sức một tay b*p ch*t lão. Đến khi đó thì chuyện này chỉ đơn giản như giơ tay nhấc chân mà thôi.