Khí tức vừa âm lãnh vừa quỷ dị trào ra từ trong cơ thể Tứ thiên tôn Huyết Hà giống như gió bão quét ngang cả một vùng. Phàm là chỗ nào có khí tức dao động, bất luận nhân sĩ Viêm Minh hay Sư Minh Tông thì máu huyết trong cơ thể đều sôi trảo lên. Chợt một tràng tiếng nổ "Uỳnh uỳnh" giòn dã vang lên, vô số thân thể người bị nổ tung thành một đống huyết tương, cả vùng đất nhuộm đẫm máu thịt vô cùng ghê rợn.
Lần này Tứ thiên tôn không hề phân biệt địch ta, hiển nhiên điều này khiến cho song phương vô cùng hoang mang. Một số người đứng gần vực sâu vội vàng lui về phía sau. Trong chớp mắt, cả khu vực này hoàn toàn chìm trong im lặng.
"Vô liêm sỉ, ngươi đang làm gì thế hả? Ngươi quên ước định giữa chúng ta rồi hay sao?"
Ở cách đó không xa, Sư Thiên tạm hít thở bình thường trở lại. Bị Tiêu Viêm đánh cho một chưởng làm bị thương không hề nhẹ. Chợt hắn nhìn thấy cảnh Tứ thiên tôn tàn sát đội quân Sư Minh Tông như thế thì không kiềm được lửa giận nữa, rống lớn lên một tiếng.
Tứ thiên tôn phiêu phù trên biển máu, ánh mắt đạm bạc nhìn thoáng qua Sư Thiên, kẻ vừa lớn giọng với mình, sau đó bàn tay giơ lên chậm rãi chỉ về phía hắn rồi đột nhiên nắm chặt lại.
"Xuy!"
Nương theo sau bàn tay nắm chặt của Tứ thiên tôn, tiếng thét phẫn nộ của Sư Thiên bỗng câm bặt, thân thể chợt nổ tung như đạn pháo, máu tươi văng tung tóe khắp nơi…
Nhìn thấy người này ngang ngược đến mức cả tông chủ Sư Minh Tông cũng tùy tay giết hại, đám cường giả của Sư Minh Tông biến sắc, mặc dù giận dữ đến cực điểm nhưng không ai dám gào rống tiếng nào nữa, ngay cả Sư Thiên còn không ngăn cản được một chưởng tiện tay của Tứ thiên tôn, huống hồ là bọn họ? Thêm vào đó, trận doanh Sư Minh Tông có không ít cường giả khác vì bị c**ng b*c lợi dụ mà đến, hiển nhiên không hoàn toàn thật lòng với Sư Minh Tông, cho nên không có chuyện bọn chúng chủ động xuất đầu trợ giúp.
"Mau thu hẹp vòng tuyến quân của Viêm Minh, người kia hỉ nộ vô thường, quân đội bình thường xông lên chỉ còn đường chết mà thôi…" Đôi lông mày đen huyền của Thải Lân cau lại, giọng nói có chút trầm trọng.
"Ừm!" Nghe vậy, Tiêu Lệ và Tiêu Đỉnh ở bên cạnh đều gật gật đầu, tiếp đó nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh để cho quân đội đang đóng ở ngoài mau chúng lui vào bên trong căn cứ.
"Giờ đành trông cậy vào Tiêu Viêm có thể ngăn chặn được kẻ điên kia, nếu không thì ải Huyền Hoàng tránh không khỏi cảnh tượng máu chảy thành sông." Khuôn mặt Hải Ba Đông ngưng trọng, nói.
"Ừm!" Với ý kiến của Hải Ba Động, Thải Lân cũng chỉ biết gật gật đầu. Thực lực của tên Tứ thiên tôn kia rõ ràng cường hãn đến kh*ng b*, nhóm người ở đây không có ai đủ sức chống lại lão, cho nên mọi hy vọng đều phải ký thác trên người Tiêu Viêm.
Trên bầu trời, lông mày Tiêu Viêm khẽ cau lại, nhìn chằm chằm Tứ thiên tôn không chút kiềm chế phóng tay giết người, trong mắt hiện lên vẻ do dự: "Người này được xưng là Huyết Hà thiên tôn, thêm vào đó chắc phải nắm giữ cái gọi là Hóa Huyết đại pháp, như vậy thì mới đủ điều kiện để điều khiển máu huyết trong cơ thể con người."