Tiếng quát lạnh của Tiêu Viêm khiến cả vùng trời rung chuyển, mà khối hắc vụ tràn ngập bầu trời ở phía xa cũng xuất hiện dao động.
Bất chợt, khối hắc vụ khuếch tán rộng ra, rồi từ trong đó có một đạo thân ảnh màu xanh chậm rãi đạp phá hư không bước ra, chỉ trong vài cái chớp mắt đã xuất hiện ở vị trí cách Tiêu Viêm chừng trăm trượng.
"Ta lại tưởng ai, hóa ra là con chó hoang nhà ngươi! Không ngờ ngươi cũng đủ can đảm xuất hiện ở chỗ này. Nếu đã vậy thì ta cũng tiện tay bắt giữ ngươi mang về Hồn Điện."
Cửu Thiên Tôn giương đôi mắt lạnh lùng nhìn Tiêu Viêm, gằn giọng nói.
"Sợ rằng ngươi không bắt được gà mà còn đi mất nắm thóc thôi!" Tiêu Viêm mỉm cười trả lời
Trước khi đi vào Thiên Mộ, nếu gặp phải Cửu Thiên Tôn thì Tiêu Viêm còn có chút phiền toái. Nhưng hiện tại, thực lực của hai người đều đã ngang nhau, nếu như giao thủ thì Tiêu Viêm nắm chắc mười phần có thể làm cho Cửu Thiên Tôn kia phải phơi thây ở nơi này. Hai bên có cùng cấp độ thì quả thật hắn chưa hề ngán tên nào cả.
"Khẩu khí lớn nhỉ! Thật đúng là ếch ngồi đáy giếng, tưởng thực lực tăng lên một chút là có thể kiêu ngạo sao? Chỉ e rằng hôm nay ngươi không thể rời khỏi nơi này thôi!"
Cửu Thiên Tôn gằn giọng quát nhưng vẫn chưa ra tay ngay lập tức, bởi lão cũng không phải tên ngốc. Lúc trước, một chưởng của Tiêu Viêm đã làm trọng thương Sư Thiên, cho nên xem xét đến tình huống hiện tại thì thực lực của Tiêu Viêm rõ ràng đã có bước tiến rất xa. Vì vậy với tâm tư cẩn mật nên hiển nhiên lão phải đề phòng những biến cố nhỏ nhất.
"Vù…!"
Sau tiếng rống lớn của Cửu Thiên Tôn thì màn hắc vụ sau lưng chợt xuất hiện dao động, lập tức có ba thân ảnh hiện ra đứng bên cạnh lão. Đôi mắt của họ lạnh lùng quét ngang qua Tiêu Viêm, miệng cười khẩy nói:
"Hóa ra là tên tiểu tử này! Nghe nói thiệt hại của Hồn Điện chúng từ trước tới nay đều là do một tay hắn làm ra à?"
"Cùng hợp tác bắt giữ hắn thôi! Nếu có thể tóm được hắn mang về thì chúng ta lập được công lớn rồi đấy. Ha ha!"
Ở phía trên tường thành, đám người Thải Lân khi nhìn thấy bốn người này đột nhiên xuất hiện thì ai nấy đều biến sắc mặt, hiển nhiên họ đều nhận ra đám người mới tới là ai. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Khuôn mặt Tiêu Viêm âm trầm, nhìn lướt qua ba lão giả áo đen. Rõ ràng bọn chúng đều là cường giả của Hồn Điện, thực lực đạt mức Bát tinh Đấu Tôn khá cường hãn, xem ra đây chính là bốn vị cường giả được nhắc đến trong tin tức tình báo.
"Ha ha, đám Hồn Điện các ngươi rất vui vẻ khi làm mấy chuyện này nhỉ?"
Ngay sau lời của ba lão già áo đen của Hồn Điện thì một tiếng cười sảng khoái vang lên sau lưng Tiêu Viêm, rồi sau đó có ba bóng người khác nhanh chóng xuất hiện sau lưng hắn, chính là Hồ thị tam lão.
Hiện tại, sau khi Tiêu Viêm mang một đội hình kh*ng b* đến tiếp ứng thì tình hình bên phía Viêm Minh trên cơ bản đã hoàn toàn vững chắc, mấy cường giả của Sư Minh Tông ở trên tường thành cũng đã bị đẩy lùi, thêm vào đó khi họ nhìn thấy bên Viêm Minh đột nhiên xuất hiện ra mấy chục cường giả Đấu tôn thì nhuệ khí lúc ban đầu đã nguội lạnh đi rất nhiều, nhất thời không ai dám tiếp tục xung phong liều chết nữa, chính vì thế mà Hồ thị tam lão hoàn toàn rảnh tay, quay sang trợ giúp cho Tiêu Viêm. Ba người bọn họ ở Trung Châu cũng có được chút danh tiếng, đối với Hồn Điện cũng không quá sợ hãi, nên khi nói chuyện cũng không thèm khách khí.