"Tiêu Viêm?"
"Tam đệ?"
"Minh chủ?"
Người thanh niên áo đen đột nhiên xuất hiện trên tường thành đã làm không ít người xung quanh hiện lên vẻ mặt ngơ ngác, nhưng rồi chỉ một lát sau thì vẻ mặt đó lại được thay thế bằng sự vui mừng như điên, từng thanh âm không giống nhau trào dâng mãnh liệt. Mặc dù đã nhiều năm không gặp và người thanh niên này có vẻ thành thục hơn, nhưng gương mặt quen thuộc đó đã in sâu vào trong trí nhớ của mọi người, khiến cho tất cả đều nhận ra người thanh niên đó là ai.
Đối với những tiếng kinh hô vui mừng đó, Tiêu Viêm cũng liền vội vàng mỉm cười đáp lễ. Bất quá, khi hắn đang định nói chuyện thì hai hàng lông mày lại đột nhiên nhíu chặt, rồi ngay lập tức thân hình giống như quỉ mị xuất hiện ở một hướng khác, xuất ra chưởng phong sắc bén công kích vào một thân ảnh đang định đánh lén phía sau.
"Cẩn thận!"
Đột ngột xuất hiện kẻ tập kích làm cho không ít người giật mình, vội vàng hô lớn.
"Uỳnh!"
Tiếng la vừa mới dứt thì một đạo thanh âm trầm thấp khác lại lập tức vang lên. Dưới vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, chỉ thấy thân ảnh đột ngột đánh lén kia vốn là một cường giả Đấu Tôn của Sư Minh Tông trực tiếp bị đánh bay ngược trở về. Trong miệng của hắn lúc này đang không ngừng chảy ra máu tươi, kèm theo đó là sự kinh hãi hiện rõ trong đôi mắt. Hắn thực sự không biết được Tiêu Viêm đã ra tay vào lúc nào?
Sau khi cực kì nhẹ nhàng giải quyết một gã Đấu Tôn cường giả, Tiêu Viêm liền quay về chỗ cũ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn thoáng ngẩng đầu quan sát cục diện bốn hướng, thấy bên phía Viêm Minh đang tỏ ra yếu thế liền khẽ vung tay lên:
"Động thủ đi!"
"Ầm… Ầm!"
Theo sau cái vung tay của Tiêu Viêm, trên bầu trời phía xa xa lập tức có từng đạo năng lượng bung ra kịch liệt, truyền đến những âm thanh xé gió. Rồi sau đó, mọi người liền nhìn thấy có mấy chục thân ảnh bất ngờ xuất hiện giữa hư không, tốc độ nhanh như sao băng. Chỉ trong chớp mắt, những thân ảnh đó đã phóng đến bên tường thành.
"Cường giả Đấu Tôn!"
Mấy chục thân ảnh vừa mới xuất hiện đã khiến cho đám cường giả của Viêm Minh và Sư Minh Tông như hít phải một hơi khí lạnh, bởi vì họ có thể cảm nhận được những người mới đến này toàn bộ đều là cường giả cảnh giới Đấu Tôn.
"Đội hình thật là kh*ng b*!"
Đám người Tiêu Đỉnh và Hải Ba Đông cũng đều trợn mắt, há mồm khi nhìn những bóng người đang trôi nổi giữa không trung kia. Chỗ đó ít nhất cũng phải tới ba mươi người, như vậy nói theo một cách khác là ba mươi vị cường giả Đấu Tôn. Đội hình kh*ng b* đến bậc này đã đủ để quét ngang các thế lực trên khắp Tây Bắc đại lục.
"Tiểu tử kia đã vài năm không gặp, cũng không biết thực lực đã ở trình độ thế nào rồi?"
Từng ánh mắt lại đổ dồn về phía người thanh niên mặc hắc sam đang ôm Tiêu Tiêu. Trong lòng mọi người lúc này đều rất kinh ngạc, rồi sau đó lại chuyển sang vui mừng vì cuối cùng họ đã cảm giác được bản thân có thể trải qua lần đại nạn này. Tuy biết rõ thực lực của Sư Minh Tông rất mạnh, nhưng chẳng biết tại sao ngay từ lúc người thanh niên kia xuất hiện thì mọi người đều cảm thấy an toàn.