Tiếp nhận quyển trục Thiên Hỏa Tam Huyền Biến từ trong tay Tiêu Huyền, Tiêu Viêm hơi chần chờ một chút, đột nhiên nói: "Tổ tiên, nếu Thiên Hỏa Tam Huyền biến này do ngài sáng chế, vậy năm đó chắc ngài cũng sở hữu Dị Hỏa?"
Nghe vậy, Tiêu Huyền cũng gật đầu cười, thở dài: "Phải, năm đó ta cũng có được ba loại Dị Hỏa, nhưng đáng tiếc là trong trận chiến cuối cùng kia, cả ba loại Dị Hỏa đều đã bị ta hoàn toàn dẫn bạo…"
Nghe được lời này, khóe mắt Tiêu Viêm hơi giật giật, không che dấu được sự hoảng sợ trong lòng. Lấy thực lực năm đó của Tiêu Huyền mà còn bị buộc dẫn bạo cả ba loại Dị Hỏa, chỉ vậy thôi đã có thể tưởng tượng ra cục diện lúc đó hung hiểm đến chừng nào. Nhưng điều làm cho Tiêu Viêm hơi nghi hoặc lại là Tiêu Huyền cũng không có công pháp như Phần Quyết, tại sao lại có thể khống chế được ba loại Dị Hỏa?
"Ha ha, công pháp mà ngươi tu luyện đúng là rất mạnh, mặc dù nó không phải công pháp cao cấp nhất mà ta từng thấy, nhưng không gian để phát triển lại khá kinh khủng. Dựa vào cắn nuốt Dị Hỏa để có được lực lượng, nói nôm na thì nó giống như việc nhảy trên lưỡi đao vậy. Công pháp bực này, tuy nguy hiểm, nhưng cũng vô cùng bá đạo." Như biết suy nghĩ trong lòng Tiêu Viêm, Tiêu Huyền cười nói: "Năm đó, ta hoàn toàn dựa vào thực lực của bản thân để khống chế ba loại Dị Hỏa, nhưng không hề cắn nuốt hay luyện hóa chúng. Những người đạt đến mức độ đó, dù là Dị Hỏa đi chăng nữa, họ cũng có thể mạnh mẽ trấn áp.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Khó trách, thì ra là Tiêu Huyền sử dụng phương pháp trực tiếp nhất để khống chế ba loại Dị Hỏa. Lấy thực lực năm đó của lão, muốn áp chế ba loại Dị Hỏa thì cũng không phải là việc không thể.
"Có thể nói, công pháp mà ngươi tu luyện là thích hợp nhất với Thiên Hỏa Tam Huyền Biến. Trải qua quá trình cắn nuốt luyện hóa, những loại Dị Hỏa trong tay ngươi đã có thể sử dụng một cách lô hỏa thuần thanh, không hề có nửa điểm kháng cự. Điểm này, dù là ta năm đó cũng không thể làm nổi." Tiêu Huyền cười cười, nói: "Nếu giờ đã có bản đầy đủ của Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, ngươi nên xem kỹ nó một chút, cố gắng tu luyện ra tộc văn trước khi rời khỏi Thiên Mộ."
Tiêu Viêm gật gật đầu, cũng không nhiều lời nữa, xoay người nói chuyện một chút với Huân Nhi rồi trực tiếp ngồi xếp bằng xuống mặt đất. Đem quyển trục đặt lên trán, thu toàn bộ lượng tin tức bên trong vào đầu. Quá trình hấp thu này kéo dài khá lâu, khi Tiêu Viêm mở mắt ra, trên khuôn mặt cũng xuất hiện vẻ trầm tư.