"Long Hoàng huyết mạch lực?"
Nghe được tiếng hô kinh ngạc của Tiêu Huyền, Huân Nhi cũng khẽ giật mình, chợt có chút nghi ngờ hỏi: "Đó là thứ gì?"
Số lần xuất hiện của Long Hoàng trên Đấu Khí Đại Lục cũng không nhiều lắm. Bởi vậy, mặc dù Huân Nhi là người Cổ tộc, nhưng vẫn cảm thấy cái tên này cực kỳ xa lạ.
Trong mắt Tiêu Huyền cũng lộ ra vẻ kinh dị, chính hắn cũng có chút khó tưởng tượng được vì sao trong cơ thể Tiêu Viêm lại có cả thứ này. Phải biết rằng, loài vật kỳ dị như Long Hoàng(1) này cho dù là hắn cũng chưa từng thấy qua.
"Long Hoàng, sinh vật thần bí có được huyết mạch của cả Thái Hư Cổ Long và Viễn Cổ Thiên Hoàng. Đây mới chân chính là bậc chí tôn trong giới ma thú, nhưng số lần nó xuất hiện lại cực kỳ ít ỏi. Ngay cả ta đều chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy…" Tiêu Huyền chậm rãi nói.
"Có được huyết mạch của cả Thái Hư Cổ Long và Viễn Cổ Thiên Hoàng?" Huân Nhi nhíu chặt hai hàng lông mày kẻ đen. Nàng biết bản thể của Tử Nghiên là Thái Hư Cổ Long, nhưng lại chưa từng nghe nói qua việc Tiêu Viêm có quan hệ gì đó với Viễn Cổ Thiên Hoàng, loài ma thú dường như đã biến mất từ thời viễn cổ này. Bạn đang đọc truyện tại - https://webtruyenchu.com
"Ta cũng không biết Tiêu Viêm lấy Long Hoàng huyết mạch lực này ở đâu…" Tiêu Huyền cũng có chút bất đắc dĩ, nói: "Nhưng xem tình huống hiện tại, hình như huyết trì không thể gột rửa cái gọi là Long Hoàng huyết mạch lực này được. Nương theo việc càng lúc càng có nhiều Tiêu tộc huyết mạch lực tràn vào cơ thể Tiêu Viêm, Long Hoàng huyết mạch lực trong người nó cảm nhận được áp lực, nên mới bùng nổ ra để chống trả…"
"Như vậy có làm ảnh hưởng đến Tiêu Viêm ca ca không?" Huân Nhi nhíu mày, lo lắng hỏi.
"Nếu không thể tiêu trừ sự chống cự của Long Hoàng huyết mạch lực thì Tiêu tộc huyết mạch lực sẽ không thể dung nhập vào cơ thể Tiêu Viêm. Cứ để chúng đấu nhau như vậy, Tiêu Viêm sẽ trọng thương mất…" Tiêu Huyền cũng nhíu mày lại, có chút đau đầu. Long Hoàng huyết mạch lực này cũng là thứ cực kỳ cường hãn, đủ để so sánh với huyết mạch chân chính của Đấu Đế. Tuy số lượng của thứ này trong cơ thể Tiêu Viêm không phải là rất nhiều, nhưng không thể vì thế mà coi thường được.
"Vậy phải làm gì bây giờ?" Huân Nhi vội vàng nói.
Tiêu Huyền trầm ngâm một chút, ánh mắt lại chuyển về hướng Huân Nhi, nói: "Cô bé, chịu giúp ta hay nói đúng hơn là giúp Tiêu Viêm một chuyện không?"
"Có việc gì cần, Tiêu Huyền tiền bối cứ việc nói." Sóng mắt Huân Nhi hơi lưu chuyển, cũng không chần chừ gì nhiều.
"Ta muốn một ít huyết mạch lực của Cổ tộc!" Tiêu Huyền chăm chú nhìn Huân Nhi, trong mắt thậm chí còn xuất hiện vẻ điên cuồng, nói: "Ta biết huyết mạch lực của hai tộc tất nhiên khó có thể dung hợp, điều này ta đã tự tay thí nghiệm qua. Nhưng chính bởi thế, nên ta mới hiểu vì sao mình lại thất bại, vì hai loại huyết mạch lực cường hãn rất khó điều hòa. Nhưng bây giờ lại khác, độ cường hãn của Long Hoàng huyết mạch lực này không hề kém huyết mạch lực của Đấu Đế. Dùng nó làm thứ để điều hòa, có lẽ có thể triệt để dung hợp huyết mạch lực của hai tộc Cổ, Tiêu. Hơn nữa, cuối cùng còn giải quyết luôn chút rắc rối mà Long Hoàng huyết mạch lực mang đến nữa…"