"Ngươi là người của Tiêu tộc?"
Quỷ đầu đại đao nồng nặc mùi huyết tinh đột nhiên dừng lại ở vị trí cách đầu Tiêu Viêm nửa thước, ánh mắt Huyết Đao Thánh giả kinh ngạc nhìn chằm chằm vào mi tâm Tiêu Viêm. Trong giọng nói của hắn, cư nhiên còn mang theo một chút sợ hãi.
Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng đang cấp tốc ngưng tụ trong tay Tiêu Viêm cũng dừng lại một chút vì hành động quái dị này của Huyết Đao Thánh giả. Hắn khẽ nhíu mày, mũi chân điểm nhẹ xuống đất một cái, thân hình nhanh chóng lùi lại, hỏi: "Sao ngươi biết được?"
Hai mắt Huyết Đao Thánh giả nhìn chằm chằm vào mi tâm Tiêu Viêm. Lúc trước, nơi đó hiện lên một ký hiệu tộc văn như ẩn như hiện. Tuy giờ nó đã biến mất, nhưng Huyết Đao Thánh giả tuyệt đối không xa lạ gì dấu hiệu này, bởi dường như nó gợi nhớ lại cho hắn một cơn ác mộng trong trí nhớ xa xôi.
"Ngươi của Tiêu tộc, không phải đã chết hết rồi sao?"
Huyết Đao Thánh giả khẽ lẩm bẩm trong miệng. Khi nói, hắn không tự chủ được nhìn về phía sâu trong Thiên Mộ, trong mắt xẹt qua vẻ cực kỳ e ngại.
"Sao lại như vậy?" Mấy người Cổ Thanh Dương, Huân Nhi xuất hiện bên cạnh Tiêu Viêm. Thấy Huyết Đao Thánh giả đột nhiên dừng tay như vậy, họ đều nghi hoặc hỏi.
"Không rõ lắm…" Tiêu Viêm lắc lắc đầu, nhưng sự cảnh giác trong lòng vẫn không giảm bớt. Cường giả Bán Thánh thực sự quá mạnh, bọn họ người đông thế mạnh mà chiến đấu vẫn gian nan như vậy. Nếu không cẩn thận, tất cả mọi người để mạng lại đây cũng không phải chuyện không thể.
Nghe vậy, mấy người Cổ Thanh Dương cũng hơi nhíu mày. Tuy hiện giờ Huyết Đao Thánh giả này chỉ là năng lượng thể, nhưng hắn vẫn có được trí tuệ hay thậm chí là cả trí nhớ khi còn sống. Có thứ gì lại khiến hắn kiêng kị đến như vậy?
"Tiểu tử này là người của Tiêu tộc, lấy bản lãnh thông thiên của người kia, chắc chắn đã cảm ứng được ngay khi hắn đặt chân vào nơi đây. Nếu ta giết hắn, chỉ sợ sẽ rất khó thoát khỏi cơn thịnh nộ…" Huyết Đao Thánh giả trầm ngâm suy nghĩ. Sau một lúc, mùi vị huyết tinh đầy vẻ bá đạo trên cơ thể cũng dần dần thu liễm lại. Bàn tay chợt rung lên, thanh quỷ đầu đại đao kia đã biến mất. Hắn nhìn mấy người Tiêu Viêm, có chút không cam lòng nói: "Đi thôi, lần này coi như các ngươi may mắn!"
Thấy thế, mấy người Tiêu Viêm đều sửng sốt, cả đám đưa mắt nhìn nhau, không ai hiểu vì sao người này lại đột nhiên đổi ý như vậy.
"Tiếp tục đi về hướng tây, đây là nơi tiếp giáp giữa lãnh địa của nhiều cường giả. Các ngươi đi về hướng đó, hẳn có thể tránh được sự ngăn trở của họ, hơn nữa còn tới được nơi các ngươi muốn." Thấy vẻ sững sờ của mấy người, Huyết Đao Thánh giả có chút không kiên nhẫn nói.