Nhìn vẻ trợn mắt há mồm của Tiêu Viêm, trung niên nhân kia bật cười, nói: "Rất giật mình sao?"
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng từ từ hồi phục tinh thần lại, trộm đánh giá lại nam tử trước mặt này thêm lần nữa, cười khan một tiếng, trong lúc nhất thời không biết nói gì cho phải. Đứng trước mặt một nhân vật có thực lực thông thiên như vậy, hắn có cảm giác như bất cứ ý niệm nào trong đầu cũng sẽ bị đối phương phát hiện vậy.
"Ha ha, ta tên là Cổ Nguyên. Mà lúc ngươi sinh ra, ta cũng có mặt ở đó, chỉ là không ai biết thân phận của ta mà thôi." Trung niên nam tử cười nhạt, nói.
Trên mặt Tiêu Viêm tràn đầy vẻ kinh ngạc. Hiển nhiên hắn cũng không ngờ rằng khi mình sinh ra, lại đã từng gặp qua vị tộc trưởng Cổ tộc có thực lực thông thiên này.
"Không biết Cổ Nguyên tộc trưởng đợi vãn bối ở đây là vì việc gì?" Tiêu Viêm chần chừ một lát, sau đó cung kính hỏi. Nguồn: https://webtruyenchu.com
"Tự nhiên là vì việc của ngươi và Huân Nhi." Cổ Nguyên cười đáp.
Nghe vậy, trong lòng Tiêu Viêm chợt run lên, hai hàng lông mày cũng hơi nhíu lại, nói: "Cổ Nguyên tộc trưởng cũng không muốn cho ta và Huân Nhi ở bên nhau?"
"Đó cũng không phải mục đích của ta. Chỉ cần Huân Nhi đồng ý, người làm cha như ta sẽ không ép buộc nó. Vả lại, bây giờ nó còn có được tuyệt phẩm huyết mạch, dù ta thân là tộc trưởng, nhưng cũng không thể mạnh ép buộc được." Cổ Nguyên cười cười, nói: "Tuy ngươi còn có chút chênh lệch với người mạnh nhất trong thế hệ trẻ của Cổ tộc, nhưng coi như vẫn đủ tư cách."
Nghe được lời này, Tiêu Viêm chợt ngẩn ra, trong mắt hiện lên chút vui mừng. Khoảng thời gian ở trong Cổ Giới này, phần lớn người của Cổ tộc mà hắn thấy đều có chút địch ý với hắn. Nhưng Cổ Nguyên trước mặt, hiển nhiên cũng không nằm trong số ấy."
"Đa tạ Cổ Nguyên tộc trưởng." Tiêu Viêm ôm quyền, vui mừng nói.
"Ngươi đừng mừng vội. Tuy ta không phản đối, nhưng một số trưởng lão và cao tầng trong tộc vẫn có chút khúc mắc với việc này. Dù sao Huân Nhi vẫn là tuyệt phẩm huyết mạch ngàn năm chưa từng xuất hiện của Cổ tộc. Bọn họ đương nhiên sẽ không muốn vì bất cứ lý do gì mà huyết mạch trở nên không hoàn mỹ. Vì vậy, ngươi mới gặp phải một chút trở ngại. Về việc này, ta cũng không thể giúp ngươi được nhiều. Dù sao đi nữa, người làm tộc trưởng như ta vẫn phải suy nghĩ cho lợi ích của cả tộc nhiều hơn." Cổ Nguyên thản nhiên nói.
Tiêu Viêm trầm mặc, khẽ gật đầu.
"Đương nhiên, bỏ đi cái thân phận tộc trưởng này, ta vẫn là cha của Huân Nhi. Chỉ cần nó vui, thì tất nhiên ta cũng sẽ vui." Cổ Nguyên mỉm cười, nói: "Đối với ngươi, ta cũng không có bao nhiêu thành kiến. Huyết mạch lực của Tiêu tộc ngươi tuy đã khô kiệt, nhưng ngươi lại dùng nỗ lực của mình để đạt được thành tựu không hề kém hơn những người có huyết mạch lực. Điểm này, làm cho người khác không thể không bội phục!"