Khi đạo thất thải quang mang kia bao trùm đại điện, sắc mặt của không ít trưởng lão đều biến đổi, thân thể cũng khẽ run lên. Dưới loại uy áp đến từ huyết mạch này, nếu không phải thực lực của họ đủ mạnh thì chỉ sợ đã quỳ rạp xuống như mấy tên hộ vệ kia rồi…
"Huân Nhi!"
Các trưởng lão đều cười khổ một tiếng, huyết mạch uy áp mức độ này thì ngoài Huân Nhi ra, Cổ tộc còn ai có thể có được?
Dưới nhiều ánh mắt soi mói, một thân ảnh xinh đẹp cũng chậm rãi tiến vào đại điện. Thất thải quang mang không ngừng tràn ngập ra từ mi tâm nàng.
"Ài, Huân Nhi, thu tộc văn lại trước đã." Thông Huyền trưởng lão bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Liếc mắt nhìn mấy người Cổ Sơn, nhẹ giọng khuyên nhủ.
Nghe Thông Huyền trưởng lão nói, thất thải quang mang trên mi tâm của Huân Nhi mới từ từ yếu bớt. Đi tới bên cạnh bàn hội nghị, trong mắt nàng ánh lên chút lửa giận. Nàng cũng biết, mấy lão già này chắc chắn sẽ không chấp nhận Tiêu Viêm dễ dàng như vậy. Mặc dù hôm nay hắn đã biểu hiện ra thực lực siêu cường, nhưng có một số người vẫn sẽ không nhịn được mà đưa chân ra ngáng đường.
"Huân Nhi, ngươi là người của Cổ tộc! Làm việc gì cũng phải nghĩ cho Cổ tộc nhiều một chút." Cổ Sơn sầm mặt nói.
"Cổ Sơn trưởng lão, tuy ta là người Cổ tộc, nhưng một số việc cũng không thể làm quá đáng như vậy. Về việc vị trí, Cổ tộc vốn đã chiếm thiên đại tiện nghi(1) rồi. Hơn nữa, từ khi Tiêu tộc rời khỏi Trung Châu, vị trí của bọn họ vẫn giao cho Cổ tộc chúng ta giữ, việc này cũng coi như Cổ tộc nợ họ một phần tình. Nhưng khó khăn lắm mới có một người của Tiêu tộc đến đây, ngươi không chỉ không trả vị trí, mà còn muốn hoàn toàn gạch người ta khỏi danh sách. Chuyện như vậy, chỉ cần còn có một chút lương tâm, ta nghĩ sẽ chẳng ai đi làm." Huân Nhi nhìn thẳng vào Cổ Sơn, ngữ khí trở nên cực kỳ sắc sảo, làm cho lão trong lúc nhất thời cũng chỉ có thể trầm mặc, không phản bác lại nổi.
"Huân Nhi, đây là nơi các trưởng lão bàn bạc công việc. Ngươi xông vào đây đã là vi phạm quy định rồi." Cổ Khiêm nhướng mày, nói.
"Cổ Khiêm trưởng lão, chẳng lẽ ngươi quên quyền lợi của người có thất thải tộc văn rồi sao?" Huân Nhi lạnh lùng hỏi lại.
Nghe vậy, Cổ Khiêm ngẩn người. Dựa theo quy định của Cổ tộc, tộc nhân có thất thải tộc văn ngay lập tức sẽ có địa vị vượt xa phần lớn trưởng lão. Mà như vậy, tiến vào phòng họp này cũng không có gì trái quy định.
"Dừng đi, không cần cãi nhau nữa…" Thông Huyền trưởng lão khẽ cau mày, rốt cục cũng mở miệng ngăn cản.
Nghe được thanh âm của lão, trong đại điện cũng trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều. Từng đạo ánh mắt đều hội tụ trên người Thông Huyền trưởng lão.