Nương theo ngón tay của Cổ Yêu dừng lại ở trước mặt, bầu trời xung quanh gần như hoàn toàn ngưng đọng, luồng khí tức tịch diệt như đang ở bên trong Cửu U tuôn ra từ đầu ngón tay, hệt như cơn lốc lớn cuốn qua phiến thiên địa.
"Rầm rầm!"
Trong chớp mắt, thiên địa đang bị cấm cố chợt vỡ vụn ra. Những đám mây đen dày đen kịt nơi cuối chân trời cũng theo đó chuyển động cấp tốc, mơ hồ như sắp có một vật gì đó rất đáng sợ xé rách nó ra.
"Dị hỏa tuy mạnh nhưng Thiên Giai đấu kỹ của Cổ Tộc ta vẫn mạnh hơn bội phần!"
Cổ Yêu ngẩng đầu, thân người thẳng đứng trong trời đất, ánh mắt lạnh lẽo như trong hầm băng phá vỡ cả phiến không gian, từng đợt âm thanh bạo tạc vang lên xung quanh Hỏa Bàn. Tay phải hắn giơ lên cao chỉ lên bầu trời đầy mây đen, sau đột nhiên bàn tay nắm chặt lại.
"Đùng! Đùng!"
Sau hành động của Cổ Yêu, mây đen dày đặc trên bầu trời chợt dừng lại rồi vỡ vụn ra trước ánh mắt kinh hãi của mọi người. Một ngón tay đen nhánh lớn chừng trăm trượng rạch mây mà xuất hiện, sau đó nhanh chóng hạ xuống từ trên không. Một chỉ này đè mạnh xuống Ngũ Sắc Hỏa Bàn ở phía dưới.
Ngón tay đen nhánh khổng lồ này tràn ngập hơi thở tịch diệt vừa kinh khủng, vừa cực đoan, giống như hết thảy sinh cơ vì sự xuất hiện của nó mà đều bị hóa thành bụi phấn. Nương theo ngón tay bay xuống, phiến thiên không dọc đường đi của nó bị nổ vỡ ra, trực tiếp hình thành một vết rách không gian khoảng cách cỡ chừng nghìn trượng.
"Một chỉ thật đáng sợ!"
Ở chung quanh quảng trường, những cường giả có thực lực không kém đến lúc này không thể giữ được bình tĩnh nữa, sắc mặt trắng bệch và hơi thở gấp gáp. Một chỉ kia quả thực kh*ng b* nằm ngoài tưởng tượng. Nếu như bọn họ là mục tiêu, chỉ sợ rằng trước khi ngón tay khổng lồ kia hạ xuống thì thân thể đã bị nghiền nát thành huyết vụ rồi.
"Tịch Diệt Chỉ, không còn sinh cơ! Tiêu Viêm nhìn ta làm sao phá nát Dị hỏa đại trận của ngươi!"
Đến lúc này, từ miệng Cổ Yêu không ngừng vang lên tiếng cười lạnh lẽo, chợt trên mặt thoáng tái nhợt đã thoáng lại thấy vẻ hững hờ. Tiêu Viêm bức Cổ Yêu đến bước này, hiển nhiên đã trực tiếp giáng một bạt tại đau điếng lên người tâm cao khí ngạo như hắn. Có điều cũng may là hết thảy sự việc vẫn nằm trong tầm kiểm soát, sau một chỉ này thì sợ rằng sẽ chẳng còn lưu lại chút dấu vết gì.
"Tiêu Viêm, chỉ có cái chết của ngươi thì Huân Nhi mới hoàn toàn dứt bỏ được! Chết là vẹn đôi đường!"
Ánh mắt lạnh lẽo không ngừng chiếu lên trên th*n th* tr*n tr** ở phía xa. Lúc này thân thể Tiêu Viêm đầy những vết thương, làm cho ý đồ trong lòng Tiêu Viêm bùng cháy dữ dội.