"Ầm!"
Thời điểm tiếng quát kia vừa dứt, cơn gió bão hỏa diễm đang quét khắp thiên địa bỗng nhiên chợt ngừng lại. Chợt một tiếng nổ mạnh vang lên rồi nó đã bị đánh vụn thành từng mảnh tạo thành khói lửa cuồn cuộn phát ra ngập tràn che lấp một phía chân trời. Cuối cùng nó đã đánh mạnh vào chiếc lồng ánh sáng kết giới làm cho kết giới này lung lay dữ dội như sắp đổ.
Khói lửa tán ra mù mịt nhưng chỉ cách Tiêu Viêm khoảng mười trượng thì cũng tự dần dần tiêu tán, mà mặt khác hắn cũng nhìn chằm chặp vào địa phương cơn bão hỏa diễm nổ tung. Nơi đó hiện giờ xuất hiện một thân ảnh tràn ngập băng hàn đang chậm bước trên không trung rồi cuối cùng đã hoàn toàn xuất hiện trước mặt chúng nhân đang quan chiến.
Giờ phút này trên người Cổ Yêu đã bao phủ một tầng huyền băng rất dày, bên trên nó còn có hào quang lưu chuyển. Hiển nhiên hắn ta đã dựa vào băng giáp kỳ dị này mới có thể chống đỡ và đánh nát cơn bão hỏa diễm vừa rồi. Nguồn truyện: Truyện FULL
Cổ Yêu cước đạp hư không, trong tay nắm chặt một thành trường thương như được đúc bằng huyền băng. Trên thân của nó lộ ra một luồng kình phong sắc bén làm nhân tâm khiếp hãi. Hiển nhiên, nó được chế tạo bằng một loại kim chúc đặc dị mà thành.
"Hôm nay liền cho ngươi thấy cái gì mới gọi là trẻ tuổi đỉnh phong! Lấy thực lực của ngươi còn chưa đủ tư cách đạt tới mức này!"
"Vạn Thú thương pháp!"
Sắc mặt Cổ Yêu băng lãnh, hàn quang trong mắt bắt đầu khởi động. Bàn chân hắn bắt đầu đạp mạnh vào hư không, thân hình liền tựa thuấn di đã xuất hiện trên đỉnh đầu Tiêu Viêm, băng thương trong tay nhất thời vũ động. Trong lúc mơ hồ, mọi người đều cảm giác được trong thương ảnh có vô số mãnh thú gầm thét tạo thành một ý chí sát phạt kèm theo kình phong sắc bén công kích không bỏ sót điểm yếu hại nào trên thân thể Tiêu Viêm.
"Sát ý thật sắc bén!"
Nghe thấy tiếng thú rít gào kèm lẫn sát ý cực độ, ánh mắt Tiêu Viêm cũng thoáng trở nên rúng động, đấu khí bàng bạc trong cơ thể bùng phát ra. Hắn cấp tốc vũ động trọng xích trong tay mạnh mẽ đón tiếp hầu hết những luồng kình phong đang quật xuống dữ dội. Nhưng mỗi lần xích thương tiếp xúc thì mặt đất nơi Tiêu Viêm đứng đều lún sâu xuống cả nửa thước, đất đá xung quanh cũng b*n r* tung tóe và thậm chí bàn chân của Tiêu Viêm cũng lưu lại hai vết chân thật sâu xuống dưới. Bởi vậy, có thể thấy được kình lực của Cổ Yêu cường hãn đến dường nào.
"Vạn Thú thương pháp! Thú Vương Khiếu!"
Đối mặt với phòng ngự kiên cố như vậy nhưng sắc mặt Cổ Yêu vẫn băng hàn như trước. Ngay sau đó, thương pháp trong tay hắn lập tức biến đổi, vô số thương ảnh nhanh như chớp đã ngưng tụ lại trên thanh Băng tinh trường thương và liền bùng phát ra đấu khí mênh mông như hồng thủy. Trong chớp mắt nó đã ngưng tụ thành một ảo ảnh hình mãnh thú rồi sau đó trường thương hoa lên một cái đoạn đâm vút ra thành một đường cong cực kỳ quỷ dị. Nó bay đến bằng tốc độ như thiểm điện nhắm chuẩn xác vào yết hầu của Tiêu Viêm.