"Tiêu Viêm…"
Đôi mày liễu đen tuyền của Tiểu Y Tiên khẽ cau lại, nàng có thể nhận ra được Cổ Yêu kh*ng b* như thế nào. Tuy vẫn tin tưởng Tiêu Viêm nhưng nàng lại hiểu được Cổ Yêu này tuyệt đối là kẻ địch cường hãn nhất của Tiêu Viêm.
"Có một số việc lùi tránh cũng không được!" Tiêu Viêm cười với nàng sau đó quay lại nhìn Huân Nhi bên cạnh đang cắn chặt đôi môi đỏ mọng trên khuôn mặt phủ đầy băng hàn rồi cười nói: "Không có việc gì! Trận đấu này dù hắn không khơi mào thì ta thế nào cũng phải ra mặt! Cổ tộc thượng võ nên chỉ làm như thế mới bịt mồm một số kẻ khác được!"
Huân Nhi nhìn thẳng vào tròng mắt của Cổ Yêu thì thấy nó càng trở nên giá lạnh như băng. Vì nàng, trong thời gian Tiêu Viêm ở Cổ tộc đã nhận không biết bao nhiêu trào phúng. Hiện giờ lại còn lâm vào tràng diện bị người thúc ép phải giao thủ. Đủ loại sự tình thế này, dù có lấy tính tình như nàng cũng không nhịn được lửa giận bốc lên phừng phừng.
"Hắc hắc… lá gan của tiểu tử kia cũng thật không tệ! Tận lực chi trì lâu một chút, có tình huống gì lão phu sẽ xuất thủ tương trợ!" Mang Thiên Xích vuốt râu, cười nói tiếp: "Ngươi là đệ tử Già Nam học viện chúng ta, cũng coi như là nửa phần đệ tử của lão phu cho nên tuyệt đối lão phu không muốn thấy ngươi bị thiệt thòi trong Cổ giới này đâu!"
Nhìn bộ dạng hiện tại của lão ta tựa hồ như thấy Tiêu Viêm có thể tiếp chiến với Cổ Yêu mà vui mừng. Thực lực không bằng người cũng không phải sợ, mà điều đáng sợ chính là không có dũng khí cùng người tương chiến. Như vậy thì chẳng phải tự tạo ra chướng ngại rất lớn trong lòng mình trên con đường tu luyện đấu khí hay sao?
"Ha ha… như vậy phải đa tạ viện trưởng rồi!"
Tiêu Viêm cười dài, sau đó cũng không nói nhảm liền điểm mũi chân xuống đất. Thân hình hắn tức thì lướt vào quảng trường rộng lớn rồi đối diện với Cổ Yêu dưới vô số ánh mắt săm soi của bao người.
Nhìn Tiêu Viêm trước mặt không xa, đôi môi trên khuôn mặt vốn lạnh như băng của Cổ Yêu cũng chợt nhếch lên tạo thành một đường cong, nói: "Mặc kệ thực lực của ngươi thế nào! Có thể chấp nhận ứng chiến thì đã ngoài dự liệu của ta rồi!"
Tiêu Viêm liếc nhìn tuyệt đỉnh thiên tài có thanh danh hiển hách của Cổ tộc này. Mái tóc đen trắng của hắn tung bay trong gió làm toán thân hắn lại càng thêm phần quỷ dị. Khí tức trên người hắn toát ra lạnh lẽo như hàn băng vạn năm làm hắn cũng tựa một tảng băng lạnh giá. Ai chỉ nhìn hắn một lần thì từ tận sâu thẳm trong tâm linh đều sinh ra hàn ý tràn ngập.
"Ngươi đã biết trước là ta muốn tìm ngươi?"
Đôi mày Tiêu Viêm khẽ giật giật rồi chợt nhìn thẳng Cổ Yêu chậm rãi nói: "Ta đã biết nhưng là… vô dụng!"
Cổ Yêu khẽ gật đầu như thấy câu trả lời này chẳng có gì ngoài ý muốn, nhẹ giọng nói: "Một khi đã như vậy, cứ để ta giết ngươi thôi a!"
Sau khi tiếng cuối của Cổ Yêu vừa dứt, phiến thiên địa xung quanh nơi này bỗng nhiên lạnh lẽo hơn rất nhiều. Mái tóc hai màu hắc bạch của Cổ Yêu không gió mà tự động tung bay, mà thân hình của hắn cũng đã biến mất một cách quỷ dị trong nháy mắt.