Không gian trên bầu trời vặn vẹo, sau đó một thân ảnh già nua xất hiện dưới vô số ánh mắt nhìn chăm chú. Lúc thân ảnh này hiện ra thì lập tức vung tay phóng ra hai đạo lôi nhận ẩn chứa đấu khí mãnh liệt như biển rộng, bắn thẳng xuống hai người Cổ Khiêm như điên cuồng.
"Ngươi…"
Nhìn lão này nói đánh là đánh, hai người Cổ Khiêm cũng vô cùng thịnh nộ nhưng vẫn không quát nổi ra tiếng mà thân hình lui lại liên tục theo sắc mặt ngày càng khó coi của họ.
"Viu…"
Hai đạo lôi mang giống như sao băng lướt qua bầu trời, nhưng ngay tại lúc sắp nện mạnh vào hai người Cổ Khiêm thì một luồng kình lực vô hình đột nhiên bùng phát trong không gian, vừa vặn tiếp lấy chúng.
"Tại sao là ngươi?"
Tiêu Viêm thấy thân ảnh thương lão hạ xuống từ bầu trời. Nhìn khuôn mặt có chút quen thuộc kia, hắn chợt sửng sốt đến ngây người. Bởi lúc này hắn phát hiện ra lão nhân ra tay tương trợ cư nhiên chính là vị "đại gia" luôn miệng "có lộn không đó" mà ngày đó hắn gặp ở Hư không Lôi trì, nên lập tức không nén được phải kinh hô thật lớn.
"Ngươi – cái đầu của ngươi a! Biết lễ phép không? Gọi là viện trưởng!"
Lão nhân họ Mang nghe được tiếng kinh hô của Tiêu Viêm, lại nổi dóa thổi râu bay phù phù rồi trách mắng.
"Viện trưởng?" Trong mắt Tiêu Viêm hiện lên vẻ mịt mờ khó hiểu, một lát sau rốt cuộc cũng hồi phục tinh thần. Hắn trợn mắt há mồm nhìn lão nhân họ Mang trước mặt: "Ngươi… Ách… Ngài là Viện trưởng nội viện của học viện Già Nam?"
"Vô nghĩa! Trừ lão phu gọi là Mang Thiên Xích ra còn có ai dám tự xưng như vậy sao?" Lão già vểnh vểnh râu, chợt cười hắc hắc đánh giá Tiêu Viêm một lúc. Sau đó vươn tay nhéo nhéo mặt hắn rồi mới cười nói: "Không tệ, không tệ! Gia hỏa Tô Thiên kia lần này không nổ với ta, cuối cùng cũng dạy ra một tên đệ tử hiếm gặp!"
Khóe miệng Tiêu Viêm co giật, nhìn lão già đang cười gian trước mặt. Trong lúc nhất thời, hắn không có biện pháp liên tưởng lão già như thổ phỉ này với Viện trưởng nội viện thần bí đỉnh đỉnh đại danh kia là cùng một người.
"Lần trước gặp mặt thế mà lại không nhận ra ngươi! Sau khi trở về suy nghĩ kỹ mất nửa ngày lúc này mới nhớ lại, ngươi chính là tên nhóc Tiêu Viêm mà gia hỏa Tô Thiên kia không ngừng truyền tin cho ta!" Mang Thiên Xích vỗ vỗ vai Tiêu Viêm bằng bộ dạng nghĩa khí can vân: "Yên tâm, yên tâm! Ngươi đã là đệ tử của Già Nam học viện, hơn nữa là còn là đệ tử rất hợp nhãn lão phu! Từ nay về sau có việc, lão phu ắt bảo kê cho ngươi!"
Tiêu viêm cười khổ. Lão gia hỏa này thực sự là không giống vị Viện trưởng thần bí gì gì đó mà ngược lại càng giống một lão thổ phỉ từ trong ổ cướp xông ra.
"Đa tạ Mang lão tiên sinh!" Huân Nhi bên cạnh cũng khôi phục tinh thần trong cơn kinh ngạc, mỉm cười nói.