Bóng đêm như nước tràn ngập đại địa, ánh trăng thanh lương từ bầu trời đêm khuynh sái chiếu xuống làm cả dãy núi như chợt khoác lên một chiếc áo bạc lung linh.
Ở trung tâm sơn mạch, từng quần thể đại điện tiếp xúc nhau liên miên dưới ánh trăng nhìn tựa một viễn cổ cự thú. Nó phát ra một khí tức cổ kính, mà lúc này ở ngôi điện kia đang sáng bừng dưới vô số đèn đuốc chiếu sáng. Đây chính là dịp đại hỉ của Cổ tộc, vì vậy rất nhiều địa phương đã giăng đèn kết hoa vô cùng rực rỡ. Nơi nơi đều tràn ngập trong không khí hân hoan.
Mà thật xa những ngôi đền cổ kính này có một ngọn núi lại vô cùng yên tĩnh. Nó không có những loại chuyện huyên náo thế này, làm cho nơi đây giống như nơi cư ngụ của những lão nhân ẩn sĩ, rất an tường và tĩnh lặng.
Trên đỉnh núi có một dáng người xinh đẹp tao nhã vận y phục như tuyết trắng đang đứng. Đôi mắt đẹp của nàng dõi xuống những ngôi điện đèn đuốc sáng trưng nhưng vẫn giữ yên lặng, không biết đang nghĩ những gì.
"Cô còn chưa nghỉ ngơi?"
Đột nhiên một thanh âm dịu dàng vang lên trên đỉnh núi, rồi một thân ảnh thanh y chậm rãi đi đến. Dưới ánh trăng khuynh sái chiếu vào, nét thanh nhã trên mặt nàng càng trở nên động lòng người.
"Nơi đây chính là Cổ tộc sao? Kỳ thật không khác gì ngoại giới cho lắm!" Thân ảnh áo rắng xinh đẹp quay người lại nhìn Huân Nhi đang chậm rãi tiến đến rồi mỉm cười bình phẩm.
"Ở trong này cần phải chịu đựng áp lực mạnh hơn ngoại giới rất nhiều! Cổ tộc dựa vào huyết mạch cường thịnh nhưng cũng vì nguyên nhân này mà Cổ Thánh sơn mạch mới trở thành thánh địa trong lòng những duệ dân (dân chúng đời sau). Chỉ cách vài năm sẽ có vô số duệ dân mang con em của mình đến đây, hi vọng trong bọn họ sẽ xuất hiện người có huyết mạch biến dị mạnh mẽ! Tuy mỗi lần vẫn có một ít chuyện kinh hỉ nhưng số người thất vọng còn nhiều hơn. Mấy năm nay, ta phát hiện không ít con em có huyết mạch gần như bị phế bỏ nên không chịu nổi sự đả kích đến thế phải tự tận đương trường!" Đôi mắt đẹp mê ly của Huân Nhi cũng cúi xuống nhìn mảnh trời đất sáng rực, bên trong thanh âm nàng toát ra một cảm giác vô lực đến tận xương tủy.
"Nếu muốn cường thịnh thì tự nhiên phải chấp nhận trả giá đắt thôi!" Tiểu Y Tiên lặng lẽ gật đầu, nhẹ giọng nói.
Huân Nhi cũng khẽ thở dài một tiếng. Nàng tự nhiên hiểu được đây cũng chính là cái giá rất đắt mà Cổ tộc phải trả khi muốn đổi lấy sức mạnh đời đời.
"Mấy năm nay, đa tạ ngươi!" Hiển nhiên Huân Nhi cũng không muốn dây dưa đề tài này quá lâu, quay đầu lại nhìn kiều nhan của Tiểu Y Tiên rồi nói.
"Ngươi nói là Tiêu Viêm sao? Ấy đã trở thành thói quen rồi! Có thể ở cạnh hắn hỗ trợ một chút thì ta đã cảm thấy rất tốt rồi!" Đối với thiếu nữ mình đã biết rõ, Tiểu Y Tiên cũng không muốn dấu gì nhiều, chỉ khẽ cười tiêu sái rồi liếc nhìn Huân Nhi, nói: "Ngươi cũng đừng tự tác chủ trương nói ra chuyện gì khác! Ta thích loại cảm giác bây giờ, cũng không muốn thay đổi gì cả!"