Sau khi quát lui Cổ Khiêm trưởng lão kia, Huân Nhi lần nữa đảo mắt một vòng khắp sơn mạch, cuối cùng dừng lại ở một đỉnh núi cao. Từ nơi này, nàng cảm giác được một tia sát ý rất nhạt nhưng lạnh như băng mà lại vô cùng quen thuộc.
"Cổ Yêu, nếu ngươi dám làm xằng làm bậy, ta tất nhiên sẽ không bỏ qua cho ngươi!" Ngọc thủ nhỏ nhắn khẽ siết lại, trong đôi mắt đẹp của Huân Nhi thoáng hiện vẻ trách cứ.
"Đi thôi, Tiêu Viêm ca ca!" Chậm rãi nén xuống áp lực trong lòng, Huân Nhi nhìn sang Tiêu Viêm thì chợt phát hiện ánh mắt hắn cũng đang tập trung ở địa phương nàng vừa dừng lại.
"Người này rất mạnh!" Tiêu Viêm nhẹ giọng nói. Bằng linh hồn lực xuất chúng, hắn cảm nhận được một luồng khí tức nhàn nhạt vô cùng nguy hiểm theo đỉnh sơn phong bùng phát ngập tràn. Hơn nữa, luồng khí tức này rõ ràng là nhắm vào hắn mà đến.
"Muốn chân chính bài trừ những địch ý của Cổ tộc thì thủ đoạn bình thường không có chút tác dụng nào!"
Sắc mặt Tiêu Viêm vẫn thản nhiên. Tuy nói ở Cổ Thánh thành hắn đã đánh bại những cường giả trẻ tuổi như Linh Tuyền và Lâm Hủ nhưng bản thân hiểu được chỉ những chuyện này xa xa vẫn chưa đủ. Trong mắt những lão gia hỏa của cổ tộc ấy, có đánh thắng đám người Lâm Hủ cũng vẫn chưa đủ tư cách cho bọn họ để mắt đến. Bởi vậy, hiện giờ Tiêu Viêm cần có đối thủ là một cường giả chân chính có danh vọng đứng đầu lớp trẻ Cổ tộc. Thêm nữa, khi giao phong hắn buộc phải thắng, nếu không mấy lão gia hỏa lẫn tộc nhân vốn vẫn bảo trì trung lập cũng có thể ngã theo xu hướng phản đối hắn một cách kịch liệt.
Vì thế, hắn không thể bại!
Về phần đối thủ hắn đang cầu thì cỡ đám người Lâm Hủ rõ ràng còn chưa đủ tư cách. Cổ Chân có danh vọng không thấp ở Hắc Yên quân nhưng vẫn chưa đạt tới cấp độ đứng đầu các thanh niên trẻ tuổi. Mà muốn thỏa mãn loại yêu cầu này thì phóng mắt nhìn toàn Cổ tộc e rẳng chỉ có bốn người, chính là Tứ đại đô thống Hắc Yên quân.
Khí tức nguy hiểm lúc trước thì Tiêu Viêm có thể khẳng định nó thuộc về một trong Tứ đại đô thống!
"Đi thôi!" Chậm rãi thu liễm ánh mắt, Tiêu Viêm hướng Huân Nhi cười nói.
"Vâng!"
Huân Nhi khẽ gật đầu, dáng người mềm mại dùng tư thái tao nhã động lòng người tựa hồ điệp xuyên hoa đang bay múa khẽ lướt đi. Mặt khác, đoàn người Tiêu Viêm dưới vô vàn ánh mắt đóng đinh lên người cũng theo sát phía sau.
Ở ngọn núi xanh phương xa, nam tử tóc hai màu hắc – bạch đang đứng nhìn theo hướng đoàn người Tiêu Viêm khuất xa dần, trên mặt gã cũng chợt nhếch lên một nụ cười nhạt lạnh giá.
"Ha ha… không hổ là tộc nhân Tiêu tộc! Ánh mắt hắn phóng đến đây lúc trước hẳn là ngươi hiểu hắn có ý gì! Vậy mà hắn muốn khiêu chiến ngươi a!"