Sau khi Hỏa Huyễn hàn huyên xong rồi mới cáo từ rời khỏi. Tiêu Viêm nhìn bóng lưng hắn mà lâm vào trầm ngâm. Hỏa Huyễn này hướng đến mình hẳn là có ý tốt, tuy cũng vì duyên cớ nhìn trúng thực lực của hắn phần nào nhưng cũng không hẳn hoàn toàn như thế. Dù sao hắn cũng đường đường là người Viêm tộc, hơn nữa Viêm tộc của hắn cũng không đến nông nổi tàn tạ như Tiêu tộc bây giờ.
"Người này có phần không đơn giản a! Ngay cả ta cũng không thể nhìn thấu thực lực của hắn! Thật không hổ là người của Bát đại tộc thần bí khôn lường!" Thiên Hỏa tôn giả cũng đang tán chuyện với mấy người bên cạnh lúc này mới đến bên cạnh Tiêu Viêm, kinh hãi tán thưởng.
Tiêu Viêm gật đầu. Nếu hắn đoán không lầm thì thực lực Hỏa Huyễn đã đạt đến bậc Thất tinh Đấu Tôn, thậm chí còn mạnh hơn nên nói cách khác, Hỏa Huyễn khiến Thiên Hỏa tôn giả có thực lực Lục tinh Đấu Tôn không thể nhìn thấu. Nhưng kỳ thực, muốn nói đến sự thần bí thì Tiêu Viêm lại cảm thấy thực lực của nữ tử áo đỏ kia lại càng làm cho người khác khó có thể nhìn thấu.Viễn cổ chủng tộc quả nhiên không phải là mặt hàng tầm thường. Chẳng qua cũng hoàn hảo khi nhìn hành động của Hỏa Huyễn thì chí ít Viêm tộc đối với hắn cũng có vài phần tương đối hòa thiện.
"Từ nơi này đến Cổ Thánh Sơn Mạch của Cổ giới phải mất nửa ngày. Trong thời gian này chúng ta chỉ có thể tạm nghỉ trên chiến thuyền này thôi!"
Tiêu Viêm cười khẽ, nói. Sau đó hắn dẫn mọi người đến một góc khác trên chiến thuyền. Diện tích chiến thuyền này vô cùng to lớn và được phòng ngự vô cùng nghiêm ngặt. Chỉ đi khoảng vài bước là có thể thấy được khá nhiều chiến sĩ Hắc Yên quân võ trang đầy đủ. Tình huống thế này làm Tiêu Viêm thoáng kinh ngạc. Chỉ có đưa đón thôi mà lại dàn ra trận hình thế này thì cũng quá hoành tráng…
"Xem ra Cổ tộc vẫn không yên lòng với những khách nhân đi vào Cổ giới! Nhưng chẳng qua cũng khó trách, năng lượng ở Cổ giới dày đặc như vậy, nếu tu luyện nơi này thì hiệu quả tốt hơn ngoại giớ không biết bao nhiêu lần. Không chừng sẽ có một số người dụng tâm kín đáo sẽ vụng trộm tìm địa phương lưu lại tiềm tu…" Tiêu Viêm nghĩ vậy. Người của Cổ tộc làm việc thật cẩn thận.
Càng lúc càng đi tới, đoàn người Tiêu Viêm dần dần đã tiến đến khu vực phụ cận ở đầu thuyền. Lượng người nên đây tuy ít hơn những nơi khác nhiều nhưng phòng vệ xung quanh cũng vẫn chưa từng giảm bớt.
Đi đến đây, Tiêu Viêm cũng dần mất đi hứng thú tham quan, vừa muốn xoay người đi khỏi thì ánh mắt đột nhiên chợt dừng lại ở đầu thuyền. Nơi đó có một nam tử tóc dài mặc một bộ trường bào đang ngồi xếp bằng, mà trước mặt hắn được bày biện một bàn trà phía trên có hai chiếc chén đựng thanh trà thơm nức.