Bốn mắt chạm nhau, trong tròng mắt mỗi người đều chợt lóe lên quang mang nóng rực. Không khí nơi ánh mắt hai người tiếp xúc đều chợt trở nên nóng chảy ra.
"Phốc!"
Bốn mắt đối diện. Một lúc sau, tiêu điểm không gian nơi hai người bỗng nhiên nổ mạnh tạo thành một ngọn lửa, mà dư ba của nó liền trực tiếp đốt hủy một chiếc bàn thành tro tàn.
Khi ngọn lửa bùng mạnh, thân hình Tiêu Viêm cũng khẽ rung lên và khuôn mặt lộ vẻ ngưng trọng. Dị hỏa của nữ tử áo đỏ này e rằng không đơn giản.
"Sao lại thế này?" Đoàn người Tiểu Y Tiên nhanh chóng đến cạnh Tiêu Viêm, ánh mắt dõi theo cái nhìn của hắn rồi cuối cùng dừng lại trên chiếc bàn kia và thấp giọng hỏi.
"Không có gì…"
Tiêu Viêm lắc đầu rồi liếc nhìn nữ tử áo đỏ. Tuy hắn luôn thèm khát Dị hỏa nhưng cũng không phải hạng dốt nát. Nữ nhân này hết tám chín phần chính là Viêm tộc như lời Dược lão. Dù Tiêu Viêm cảm thấy cực kỳ xa lạ với chủng tộc này nhưng có thể ngang hàng với Cổ - Hồn tộc thì hẳn là một thế lực vô cùng kh*ng b*. Hắn không bao giờ vì Dị hỏa mà đi đắc tội với bọn họ.
"Đi thôi!"
Trong tửu quán này có rất nhiều ánh mắt pha tạp nên Tiêu Viêm cũng không muốn dừng quá lâu, bởi vậy liền xoay người bước ra ngoài tòa lầu này. Sau đó, nhóm Tiểu Y Tiên cũng thoáng chần chờ một chút rồi cấp bách theo sau.
"Hỏa Trĩ, thế nào?" Nhìn đám người Tiêu Viêm rời đi, nam tử áo bào trắng cười hỏi.
"Dị hỏa rất mạnh!" Nữ tử áo đỏ tên là Hỏa Trĩ nhẹ giọng đáp, trong đôi mắt như thủy đàm tĩnh mịch cũng gợn lên một con sóng: "Nếu như có cơ hội, ta thật sự muốn giao thủ với hắn một hồi! Để xem Hồng Liên Nghiệp Hỏa xếp thứ bảy Dị hỏa bảng của ta đến tột cùng mạnh hay yếu hơn hắn!"
"Ngươi đúng là cảm thấy hứng thú vậy thôi ư?" Nam tử bào trắng lắc đầu bất đắc dĩ, nói: "Tiêu Viêm này hẳn là người của Tiêu tộc. Không nghĩ tới chủng tộc có huyết mạch gần như phế bỏ thế mà cư nhiên lại xuất hiện nhân vật đến bực này! Quả nhiên là bất khả tư nghị!"
"Tiêu tộc năm xưa cùng Cổ tộc thân cận nhất, nhưng chẳng qua đó là lúc bọn họ cường thịnh nhất. Sự hữu nghị giữa các tộc vĩnh viễn đều được thành lập dựa trên căn cơ và thực lực không hơn kém nhau. Mấy năm nay, nếu không có một số trưởng lão của Cổ tộc phản đối thì e rằng ngay cả mộ Tiêu Huyền cũng bị bọn họ phá luôn rồi!"
Nam tử có khuôn mặt thô hào hay cười cười, nói: "Mộ cường giả Đấu Thánh đỉnh phong, dù là Cổ tộc cũng không thể kháng cự sức hấp dẫn này nha!"
"Đó chính là một số người thuộc phái cấp tiến mà thôi, cũng không thể một chiêu trấn trụ tất cả mọi người được!" Nam tử bào trắng lắc đầu, duỗi thẳng lưng một cái rồi cười nói: "Điều làm ta cảm thấy hứng thú nhất chính là sự kiện Thiên Mộ hai mươi năm một lần được mở ra! Tuy nói hôm nay nó nằm trong Cổ giới nhưng căn cứ vào ước định năm đó thì người của Bát tộc đều được đi vào. Mà mộ Tiêu Huyền cũng nằm trong đó, nên không biết lần này cuối cùng có kẻ nào đi đến tận cùng hay không…??"