"Thế mà thua…"
Trên lầu, Linh Tuyền và vị Ngũ thống lĩnh kia dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn thân ảnh của Dương Hạo đang giãy dụa trong đống đổ nát. Cả hai bất giác liếc mắt nhìn nhau và đều thấy trong mắt đối phương đều hiện rõ một sự kinh hãi khó có thể che dấu.
"Tiểu tử này làm thế nào mà trở nên mạnh đến như vậy?"
Linh Tuyền siết chặt nắm đấm, trong lòng tràn ngập cảm giác không thể tin nổi. Tuy gã biết Tiêu Viêm đã vượt qua mình nhưng không ngờ được Tiêu Viêm có thể đánh bại Dương Hạo có thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn đỉnh phong một cách dễ dàng như vậy được.
Là người cùng tộc, Linh Tuyền đương nhiên biết rõ thực lực của Dương Hạo. Hơn nữa, người kia còn luyện được không ít đấu kỹ cao giai có uy lực không tầm thường, thậm chí còn luyện đến Phúc Địa Ấn của Đế Ấn Quyết. Phóng mắt nhìn khắp đồng bối trong tộc, Dương Hạo đã xem như hiếm có đối thủ nhưng trong cuộc chiến vừa rồi vậy mà bị Tiêu Viêm ép vào thế hạ phong toàn diện. Nhìn thế công cực kỳ hung mãnh như vậy mà không tạo cho Tiêu Viêm chút thương tổn nào, hiển nhiên thực lực lẫn chiến lực của Tiêu Viêm đã vượt xa cấp bậc của Dương Hạo.
"Ài… Được tiểu thư coi trọng thì quả thật cũng có một ít đạo lý! Thực lực của hắn chỉ sợ không kém đại ca là bao!" Ngũ thống lĩnh khẽ thở dài. Nguồn: https://webtruyenchu.com
Nghe được lời này, sắc mặt Linh Tuyền càng trở nên nặng nề.
"Khụ…"
Dương Hạo bị chôn trong đống đá trong tòa lầu cũng đã giãy dụa rồi đi ra ngoài một cách chật vật. Quần áo trên người hắn cũng rách bươm đến hơn phân nửa, nửa còn lại nhìn qua cũng đã cháy đen. Lúc này hắn đang ho khan kịch liệt, máu tươi không ngừng tràn ra khóe miệng.
Đầu tóc Dương Hạo lúc này rối tung bù xù như một kẻ điên, còn đôi mắt hắn đỏ ngầu như tóe máu nhìn Tiêu Viêm trên đài như muốn ăn tươi nuốt sống. Trận tỉ thí này cơ hồ hắn đã thất bại vô cùng thảm hại. Như thế nào bản thân gã cũng không nghĩ được, lấy thực lực Ngũ tinh Đấu Tôn đỉnh phong của mình cộng thêm vô số đấu kỹ cao giai, cư nhiên lại bại trong tay Tiêu Viêm một cách dễ dàng như vậy!
"Đồ vô liêm sỉ như thế! Ta không phục!"
Sự phẫn nộ và nhục nhã bành trướng trong lòng. Dưới mắt công chúng mà hắn lại bại một cách chật vật như vậy… Nếu chuyện này truyền về Cổ giới thì không biết bị bao nhiêu người cười nhạo. Lập tức, trong đầu Dương Hạo như có một luồng lửa giận rít gào. Hắn cố nén cơn đau dưới đôi chân, một lần nữa dẫm mạnh xuống đất rồi thân ảnh hóa thành một tia chớp bắn mạnh đến Tiêu Viêm trên đài.
Nhìn thấy Dương Hạo lúc này hành động như kẻ mất trí, không ít người quan chiến cũng chợt cau mày. Người này quả nhiên không có chút phong độ!
"Bang! Bang!"
Ánh mắt hờ hững nhìn thân ảnh đang bạo lực phi đến, Tiêu Viêm mặt không đổi sắc, cước bộ đột nhiên bước đến phía trước rồi thân ảnh bỗng như quỷ mị xuất hiện trước mặt Dương Hạo. Bả vai chợt chấn động rồi một luồng kình phong sắc bén không thể lường được đã cách không bắn tới như chớp giật rồi oanh kích lên ngực Dương Hạo.