Tiếng quát to quanh quẩn trong tửu quán làm không khí vốn đang huyên náo chợt im bặt. Danh tiếng hai người này đều cực kỳ không kém. Một người thân là Tam thống lĩnh Hắc Yên quân, người kia từng là quán quân Đan hội tiếng tăm lừng lẫy, họ đều là người trẻ tuổi kiệt xuất trong lớp đồng niên. Hôm nay, ở nơi này lại có thể may mắn xem được hai người họ luận bàn hay sao?
Nghĩ đến đây, ánh mắt lẫn thần sắc của những kẻ hiếu kỳ quanh đây đều trở nên cực kỳ hứng thú. Bọn họ quay tới quay lui như muốn tìm người được gọi lên thách đấu.
"Sao lại thế này?"
Bởi biến cố bất thình lình nên đoàn người Tiểu Y Tiên cũng giật thót người. Họ chợt thấy sắc mặt âm trầm của Tiêu Viêm nên nháy mắt đã hiểu sự tình bèn nói: "Không ngờ vừa nói xong thì phiền toái đã tự tìm đến cửa! Chẳng qua loại thủ đoạn này cũng quá mức bỉ ổi!"
Lấy trí thông minh của họ tự nhiên chỉ nghĩ là biết đối phương vì sợ Tiêu Viêm từ chối nên mới làm kiểu tiền trảm hậu tấu trước mặt công chúng. Đến lúc Tiêu Viêm rút lui hay bại trận thì liền trở thành cái cớ cho bọn người Cổ tộc đả kích, thậm chí còn sẽ liên lụy tới cả Huân Nhi.
"Vù…"
Vẻ âm lệ trên mặt Tiêu Viêm càng nồng, chậm rãi thở ra một hơi rồi buông chén trà trong tay xuống. Hắn nhẹ giọng nói: "Cũng tốt! Ta thật sự không thích kiểu phiền toái không ngừng như thế này! Nếu đã vào đến Cổ giới thì cứ phóng tay giết gà dọa khỉ một phen xem ra cũng không tồi! Nếu tên này muốn làm hòn đá kê chân đầu tiên thì ta liền thành toàn cho hắn!"
Nói vừa dứt lời, Tiêu Viêm mạnh mẽ quay đầu, ánh mắt lạnh như băng bắn thẳng đến thanh y nam tử trên lầu.
"Ha ha… Ngược lại rất nhạy cảm đây!" Nhìn thấy Tiêu Viêm chú mục thẳng vào mình, thanh y nam tử kia cũng cười nhạt và sắc mặt không sợ hãi chút nào. Thực lực của gã là Ngũ tinh Đấu Tôn đỉnh, tuy nói Tiêu Viêm cũng có cảnh giới Ngũ tinh Đấu Tôn nhưng giao đấu với đối thủ cùng cấp thì thanh y nam tử chưa từng thất bại mấy lần.
"Dương Hạo, ngươi chớ có xằng bậy! Nếu trưởng lão biết…" Ngũ thống lĩnh ngồi cạnh cũng cau mày, nói.
"Luận bàn mà thôi! Cổ tộc ta vốn thượng võ, dùng võ kết bạn không phải là vừa lúc sao?" Dương Hạo lại cười nhạt: "Yên tâm đi! Ta sẽ không làm hắn quá khó coi đâu, nhưng dĩ nhiên hắn phải biết thức thời!"
Sau tiếng cuối cùng, thân ảnh gã đã nhẹ nhàng hạ xuống. Không đợi Ngũ thống lĩnh nói tiếp liền nháy mắt xuất hiện trên bình đài. Gã cười dài nhìn Tiêu Viêm cách đó không xa, nói: "Tiêu Viêm tiên sinh, nghe đại danh đã lâu! Không biết hôm nay có hân hạnh được tiên sinh chỉ giáo?"
Rõ ràng!
Trong tòa lầu, mọi ánh mắt lúc này đều mạnh mẽ chuyển đến rồi cuối cùng hội tụ cả vào thân ảnh gầy gầy nơi đó.
""Hắn là quán quân Đan hội – Tiêu Viêm à?"
"Thoạt nhìn trẻ tuổi quá a! Không ngờ chỉ chừng ấy tuổi mà đã đạt cấp bậc Bát phẩm Luyện dược tông sư! Thật làm người ta khó có thể tin được!"
"Nghe nói sư phụ của hắn là Dược Trần – Dược tôn giả năm xưa! Chẳng qua hiện giờ Dược Trần đã đạt cảnh giới Bán Thánh! Thực lực thật đáng sợ!"