Nhìn thấy hầu hết chiến sĩ Hắc Yên quân chĩa thẳng trường thương vào Tiêu Viêm, mấy người Tiểu Y Tiên phía sau chợt biến sắc, thân hình chợt động liền bước lên cạnh Tiêu Viêm, đấu khí mênh mông bắt đầu lặng yên khởi động.
Dưới ánh mắt tóe lửa của song phương, bầu không khí cũng chợt rở nên căng thẳng như giương cung bạt kiếm. Một số người hiếu sự dùng ánh mắt dò xét nhìn đoàn người Tiêu Viêm, hiển nhiên họ cảm thấy kinh ngạc vì những người này lại dám ra tay với tộc nhân Cổ tộc ngay trong Cổ Thánh thành.
"Linh Tuyền, ngươi thân là thống lĩnh Hắc Yên quân mà lại muốn dùng công báo tư thù ư? Ngọc thiếp này chính là do Cổ tộc phát ra, nếu chúng ta giữ nó như vậy chính là khách của Cổ tộc. Mà địa vị của ngươi, chỉ sợ còn không đủ tư cách bắt ta đâu nhỉ?" Tiêu Viêm sầm mặt lại, cười lạnh nói.
Nghe vậy, Linh Tuyền lập tức dừng lại, vừa muốn quát lên thì một tiếng thét lớn từ trên tường thành đã vang lên mạnh mẽ. Chợt một thân ảnh lướt xuống như chớp, nó tựa một tòa thiết tháp hạ thật mạnh xuống trước của thành.
"Linh Tuyền, ngươi đang làm gì vậy?"
Nhìn thấy thân ảnh này, thần sắc Linh Tuyền cũng khẽ biến. Hắn lau vết máu ở khóe miệng rồi nói: "Không việc gì!"
"Không việc gì?!" Nghe vậy, thân ảnh kia cũng khẽ nhíu mày liếc nhìn đám người Tiêu Viêm. Mà hiện tại, Tiêu Viêm cũng nhìn thấy rõ diện mạo của người này. Hắn cũng mặc một bộ giáp trụ sáng bóng hào quang tương tự Linh Tuyền nhưng lại mạnh hơn gã không ít. Dựa theo Tiêu Viêm cảm ứng, hẳn thực lực của người này đã đạt đến Tam tinh Đấu Tôn.
"Bái kiến Ngũ thống lĩnh!"
Mấy chiến sĩ Hắc Yên quân đang tạo thành vòng vây thấy nam tử này đều nhất tề cung thanh hô lớn. Một người trong nhóm bước ra, rất nhanh đã kể lại câu chuyện phát sinh một cách ngắn gọn.
"Ngươi là Tiêu Viêm kia ư?"
Đang nghe đến cái tên Tiêu Viêm này thì nam tử thống lĩnh mặc thanh quang giáp trụ chợt sửng người rồi cau mày nhìn Tiêu Viêm. Trong ánh mắt của hắn cư nhiên lại mơ hồ phát ra một địch ý nhàn nhạt.
"Tinh Vẫn Các – Tiêu Viêm!" Thần sắc Tiêu Viêm vẫn bình tĩnh, chắp tay tự giới thiệu với nam tử được gọi là Ngũ thống lĩnh này.
"Đúng vậy, hắn chính là Tiêu Viêm vẫn được tiểu thư nhắc đến!" Linh Tuyền cười lạnh nhìn Tiêu Viêm chằm chằm, trong mắt gã tràn đầy vẻ ghen ghét và không cam tâm, bèn nói: "Hiện giờ ngươi còn muốn cho hắn đi vào không?"
Nghe được câu chuyện của hai người này, Tiêu Viêm dần cau mày. Xem ra trong Cổ tộc, cái tên của hắn hiện giờ đã không ít người biết. Mà nguyên nhân quá nửa e rằng chính bởi Huân Nhi.
Ngũ thống lĩnh trầm tư một lức rồi nhìn Tiêu Viêm bằng ánh mắt phức tạp, sau đó chợt quay lại nhìn Linh Tuyền quát lên với vẻ giận dữ: "Ngươi còn có đầu óc không? Hắn có ngọc thiếp, đó chính là khách nhân của Cổ tộc ta! Cứ như ngươi vậy chính là muốn người khác cười nhạo Cổ tộc ta không hiểu lễ nghi hay sao?"