Đây là một thảo nguyên rộng mênh mông vô tận trải dài một màu xanh biếc ngút ngàn, phóng thích ra sức sống bừng bừng. Tại đây tọa lạc một quảng trường vô cùng nguy nga rộng lớn được lát bằng đá tảng đứng sừng sững. Nó được chống đỡ bởi vô số cột đá khổng lồ có chiều cao ước chừng trăm trượng. Từ xa nhìn lại, nó tựa như một người khổng lồ đứng sừng sững trong thiên địa, làm người ta cảm thấy vô cùng hùng vĩ.
Không gian trên quảng trường này thỉnh thoảng lại vặn vẹo, đôi lúc lại lóe ra ngân quang. Từng thân ảnh đi ra từ bên trong, sau đó nhẹ nhàng hạ xuống. Giờ khắc này, trong quảng trường cực kỳ khổng lồ kia cũng đầy ắp bóng người. Từng tràng âm thanh cười nói huyên nào ngưng lại một chỗ rồi vang dội cả trời đất.
"Vù…"
Giữa không gian trên bầu trời lúc này chợt văn vẹo kịch liệt. Mấy bóng người chợt lướt ra từ bên trong rồi vững vàng hạ xuống bình đài. Họ đưa mắt nhìn xung quanh rồi trên mặt ai cũng đều thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
"Nơi này chính là quảng trường Cổ Thạch theo hướng dẫn trên bản đồ sao? Xem ra chúng ta không nhầm đường!" Nhìn thấy quảng trường đá nguy nga này, Tiểu Y Tiên mỉm cười với Tiêu Viêm bên cạnh rồi nói.
"Ừ!" Tiêu Viêm gật nhẹ đầu, ánh mắt lại lướt quanh bình đài một lần nữa. Lấy nhãn lực của hắn, tự nhiên nhận ra nơi này phát ra không ít hơi thở tương đối kinh khủng, thậm chí có có vài luồng khí tức làm hắn cũng cảm thấy áp lực. Nguồn: https://webtruyenchu.com
"Không hổ là Cổ tộc! Có thể được bọn họ mời đến thì đều là cường giả chân chính! Lực hiệu triệu thế này quả nhiên là kh*ng b*!" Thiên Hỏa tôn giả đứng bên cạnh cũng chậm rãi gật đầu, kinh ngạc nói.
Tiêu Viêm cũng cười, ánh mắt nhìn về phía Đông. Trong lúc mơ hồ, hắn thấy được cuối chân trời có một tòa thành dáng vóc cực kỳ khổng lồ, liền nói: "Đó chính là mục tiêu của chúng ta, Cổ Thánh thành ư? Đi thôi!"
Nói dứt lời, trên mặt Tiêu Viêm cũng hiện lên vẻ khẩn trương. Đối với Cổ giới thần bí này hắn sớm đã tràn ngập tò mò. Thêm nữa, trong Cổ giới còn có mộ phần tồ tiên Tiêu Huyền của hắn. Là hậu nhân của người, bất luận thế nào Tiêu Viêm cũng phải bái tế trước.
Đoàn người cũng không dị nghị gì với những lời của Tiêu Viêm nên lập tức không trì hoãn thêm nữa. Họ chợt động rồi thân ảnh đã phóng vút lên không trung bay thẳng đến tòa thành ở phía xa xa.
Trên không trung cũng có không ít người cùng đường với nhóm Tiêu Viêm. Dựa trên tốc độ phi hành của họ thì đại đa số có thực lực không kém. Chẳng qua hiện tại Tiêu Viêm cũng không gặp được thế lực nào quen biết nên trong lòng liền trở nên nghiêm trang hơn nhiều. Cường giả Trung Châu tàng long ngọa hổ, lúc này mới biết được quả nhiên lời này không giả! Những cường giả này chính là trưởng lão của không ít thế lực nhất lưu, bất hiện sơn – bất lộ thủy, trầm lặng đáng sợ.