"Bị vứt bỏ?"
Tiêu Viêm nhìn Dược lão với vẻ kinh ngạc. Sau một hồi khá lâu mới nhẹ nhẹ giọng: "Lấy thiên phú luyện dược của lão sư, tính trên toàn đại lục thì số người cùng cấp với ngài chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay thì sao có thể là khí nhân của Dược tộc? Hay vì huyết mạch Đấu Đế?"
Dược lão mỉm cười. Lúc này mọi cảm xúc trên mặt ông đã trở nên bình thường, nói: "Thân là loại chủng tộc viễn cổ này, kỳ thật áp lực họ phải nhận còn lớn hơn những địa phương khác. Lấy độ thuần khiết của huyết mạch đến đẳng cấp lẫn thân phận thì so với ta và ngươi cũng không hơn kém bao nhiêu. Trong người ta chảy xuôi dòng máu của Đấu Đế nhưng rất loãng, còn chưa đáng kể!"
"Năm đó, bởi vì thất bại khi thi hành một nhiệm vụ hạng nhất nên ta bị Dược tộc trục xuất ra ngoài. Sau khi rời khỏi tộc, ta rất không phục nên dồn toàn bộ tâm trí vào trong thuật luyện dược, sau đó một mình xông xáo khắp Trung Châu. Bôn tẩu gần một trăm năm thì cũng coi như là có thành tựu… Trước đó ta vẫn ôm một hy vọng kỳ lạ, cứ nghĩ trong tộc sẽ triệu ta quay về. Nhưng theo thời gian trôi qua, loại kỳ vọng này cũng dần dần tan mất…"
Dược lão nhẹ giọng nói: "Địa phương này, chủng tộc này là nơi sinh ra và nuôi dưỡng ta nhưng ta lại không có chút cảm tình nào! Chỉ có duy nhất là song thân nhưng cũng mất đi khi ta còn nhỏ. Sau đó, ta cũng dần dần quên mất nơi đó, thậm chí nhắc cũng chưa từng nhắc qua một lần. Đã từng là tộc nhân của Dược tộc, ta hiểu rõ sự kh*ng b* của họ mà ngay cả những cường giả lánh đời khác, thậm chí là cả Hồn Điện cũng đều chưa từng biết được!"
Tiêu Viêm im lặng. Xem ra trong thâm tâm Dược lão vẫn bài xích Dược tộc kia. Bằng không thì nhiều năm như vậy mà làm sao ông lại không đề cập tới chút nào?!
"Lấy thực lực của lão sư, nếu muốn trở về Dược tộc kia thì hẳn là không ai có thể ngăn trở?" Tiêu Viêm nói.
"Trở về loại địa phương như vậy thì có ý nghĩa gì? Trong những năm nay, ta chỉ biết mình là Dược Trần và còn đan dược cũng không phải là thuốc của Dược tộc! Nếu bọn họ đã vứt bỏ lão phu thì ta sẽ hảo hảo cho bọn họ chống mắt lên xem, có phải là người có huyết mạch Đấu Đế thì mới có thể trở thành cường giả chân chính hay không?!"
Nói đến đây, Dược lão chợt cười, nhìn Tiêu Viêm rồi nói: "Với lại, đến lúc đó… Lão phu muốn chứng minh cho bọn họ thấy, đệ tử lão phu thu được còn vượt xa mấy tên con cháu có huyết mạch Đấu Đế được bọn coi là bảo bối kia!"
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Trong lòng hắn càng thêm phần chán ghét cái được gọi là Dược tộc này.
"Bỏ đi! Không nói đến những chuyện này nữa! Trung Châu rất hiếm người biết được Viễn cổ Bát tộc, chẳng qua hiện nay ngươi cũng đã có tư cách này. Bởi vậy hiện tại ta mới nói cho ngươi biết!" Dược lão cũng không muốn dây dưa về đề tài này thêm nữa, lập tức khoát tay áo rồi nói.