Lần đầu tiên nhìn thấy mười mấy cột sấm sét đen kịt kh*ng b* như vậy, linh hồn ở mi tâm của Tiêu Viêm cũng run rẩy kịch liệt. Nó tạo thành một cảm giác nguy hiểm khó có thể hình dung được bao phủ khắp đại não hắn. Lần đầu tiên thấy được nguy cơ khủng khiếp này, Tiêu Viêm không hề chần chờ, liền thu hồi hết khôi lỗi, không nói hai lời rồi phóng người chạy như điên khỏi Lôi trì.
Hắn vốn không biết bóng người chật vật đang bị lôi đình cự long đuổi giết kia, mà cũng không muốn tìm hiểu. Tên kia rõ ràng không phải loại đèn đã cạn dầu, mà đám hắc sắc lôi đình kia còn dữ tợn hơn thế nữa. Tiêu Viêm hiểu được, lấy thực lực của mình chỉ cần dính phải một điểm hắc sắc lôi đình đó thì e rằng sẽ bị đánh cho đến nỗi cặn bã cũng không còn.
"Quả nhiên là vui quá hóa buồn! Không ngờ tại Hư không Lôi trì còn gặp phải chuyện phiền toái như thế này!"
Tiêu Viêm thi triển tốc độ đến mức tận cùng, từng tàn ảnh liên tục hiện lên sau người hắn. Dường như bóng người phía sau đã phát hiện ra Tiêu Viêm nhưng điều làm cho hắn phải âm thầm kêu khổ chính là tên gia hỏa này sau khi phát hiện ra hắn cũng không chuyển hướng, mà ngược lại còn truy thẳng đến chỗ của mình.
"Mẹ ngươi! Ta vậy mà vẫn chưa có bản lãnh vô liêm sỉ bằng ngươi a!"
Cảm nhận được uy áp kh*ng b* đang lướt đến dữ dội phía sau, Tiêu Viêm không nhịn được mà phải chửi thầm một câu th* t*c. Tên kia rõ ràng muốn tìm người liên thủ giúp hắn ngăn chặn lôi đình và cũng rất rõ ràng y đã coi trọng Tiêu Viêm rồi.
"Bằng hữu phía trước!"
Khi Tiêu Viêm đang cắm đầu chạy như điên thì một tiếng xé gió chợt vang lên sau người. Một thân ảnh uyển chuyển như quỷ mị chợt xuất hiện bên cạnh hắn rồi ngạc nhiên buông một câu: "Ngũ tinh Đấu Tôn? Ngươi có lộn không vậy? Chút thực lực này mà cũng dám đến Hư không Lôi trì? Ngươi có bệnh hay không?"
Nghe được mấy câu này, Tiêu Viêm như muốn hộc máu! Hắn chỉ muốn hảo hảo tu luyện mà thôi. Tên này mang đại phiền toái đến cho hắn còn chưa nói, giờ lại còn chê bai thực lực của mình nữa thì có tức không đây?
Ngân quang lóe lên trên đôi chân, Tiêu Viêm toàn lực lướt về phía trước. Thừa dịp tên này thoáng sơ hở, hắn liếc mắt về thân ảnh đang bên cạnh một cái.
Chủ nhân của bóng người này nhìn qua đã khá lớn tuổi. Tóc tai lão ta đã đầy sợi bạc, một thân quần áo giờ đã rách hơn nửa, hiển nhiên đã bị lôi đình phá nát. Chẳng qua, điều khiến Tiêu Viêm kinh ngạc là dù nhìn lão rất chật vật nhưng vẫn làm người nhìn cảm thấy tràn đầy tinh lực. Khí thế này cũng dường như chứng minh hắc sắc lôi đình hủy thiên diệt địa phía sau vẫn chưa tạo cho lão một thương tổn quá lớn nào.
"Lão giả này tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường! Không biết lão gia hỏa này là cao nhân lánh đời phương nào chạy ra đây?!"