"Viu!"
Trong không gian hư vô đen kịt đột nhiên có một luồng sáng cực lớn uốn lượn lướt qua như chớp. Ba động kỳ dị tràn ngập từ bên trong nó chống đỡ lực xé rách của không gian hư vô phát ra khắp mọi phía rất nhẹ nhàng.
Khi luồng sáng này đến gần thì mới phát hiện hóa ra nó là một con cự long màu đen. Trên đầu nó có một thân ảnh đang ngồi xếp bằng. Dáng dấp như vậy rõ ràng là Tiêu Viêm.
"Không hổ danh Thái Hư Cổ Long! Cũng chỉ có bọn họ mới tùy ý bay lượn trong không gian hư vô. Nếu đổi là các cường giả khác từ ma thú cho đến nhân loại, mặc dù có thể bay rất nhanh trong cự ly ngắn nhưng xa xa cũng không thể thông thuận đến như vậy!"
Tiêu Viêm nhìn không gian hư vô cứ bay lui vùn vụt mà không nén được phải than thầm kinh hãi. Trong không gian hư vô tùy thời sẽ xuất Tôn bình thường thành hai mảnh. Nếu không có bản lãnh bảo mệnh đặc thù thì rất ít người dám can đảm hành tẩu trong không gian hư vô này.
"Tiêu Viêm tiểu hữu, sau đây không lâu nữa hẳn là có thể đến Không gian Lôi trì theo lời Tam trưởng lão!" Khi Tiêu Viêm thầm nhủ, cự long màu đen khổng lồ cũng đột nhiên mở miệng nói bằng tiếng người. Nghe âm điệu này hiển nhiên chính là Hắc Kình.
"Ừm!"
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, trong lòng cũng dấy lên một sự mong chờ mơ hồ. Cái gọi là "Hư không Lôi trì" theo lời Tam trưởng lão chính là nơi sấm sét tụ tập. Nghe nói không gian nơi này có chút quái dị, nó tản ra một hấp lực thiên nhiên làm cho không ít loại năng lượng hỗn loạn ngưng tụ vào một chỗ rồi cuối cùng diễn sinh ra sấm sét. Nói đến địa phương này chính là nói đến một mảnh đất hiểm nguy, nếu Tiêu Viêm không cố cưỡng cầu thì Chúc Ly trưởng lão cũng không chủ động nói ra.
Sau khi Hắc Kình nhắc nhở thì khẽ vung chiếc đuôi lớn trong không trung. Thân hình to lớn liền giống như tia chớp xẹt đi và trong nháy mắt đã mang theo một dãy sáng rực rỡ rồi tiêu thất tại hư không.
"Ranh giới!"
Cảm thụ được cuồng phong gào thét bên tai, Tiêu Viêm cũng nheo mắt lại. Sau một hồi lâu, hắn lại phát hiện trong không gian hư vô cuối cùng bắt đầu xuất hiện một chiếc hồ bạc rực rỡ ẩn hiện. Trong lúc mơ hồ còn có một luồng năng lượng cuồng bạo dị thường từ xa tràn ngập đến.
"Đã đến rồi sao?"
Cảm thụ được loại năng lượng cuồng bạo có chút quen thuộc này, trong lòng Tiêu Viêm cũng khẽ máy động liền chậm rãi đứng lên từ đỉnh đầu cự long. Đôi mắt hắn nhìn chăm chú vào chiếc hồ ngân sắc càng lúc càng trở nên gần hơn.
Sau khi tiếp cận, chiếc hồ ngân sắc kia càng ngày càng trở nên lớn dần ra. Tiếng sấm ầm ầm kinh thiên động địa cũng chợt trào dâng dữ dội bên tai Tiêu Viêm.