Ý thức mơ mơ hồ hồ phiêu đãng bên trong vầng hào quang màu tử kim. Ở đó, thẩm thấu ra vô vàn khí tức lạnh lẽo, sau đó lặng yên dung nhập vào ý thức hải. Sự dung nhập này kéo dài liên tục, rất lâu sau đó thì vầng hào quang tử kim mới bắt đầu trở nên nhạt dần, sự lạnh lẽo ăn mòn tâm trí cuối cùng cũng hoàn toàn tiêu tán.
Nương theo vầng sáng tử kim tan mất, trong ý thức mơ mơ hồ hồ cũng tràn ngập ra sự thanh lương sảng khoái. Rốt cục cũng đã tỉnh lại!
Trong một gian phòng rộng mở, ánh nắng khuynh sái chiếu vào xuyên qua cửa sổ rồi rơi xuống nền đất thành những đốm vàng rực lung linh nhảy múa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Trên giường có một thân ảnh đang nằm yên bất động. Lúc này, đôi mắt đang nhắm chặt của người đó bỗng chớp chớp mấy cái rồi rốt cục Mắt vừa hé mở, bị ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng vào làm Tiêu Viêm phải nhăn mặt. Ký ức quay cuồng trong não nhất thời như thủy triều vọt tới làm hắn chợt mơ hồ cảm thấy đau đầu.
"Nơi này là…?"
Chống tay lên giường cố nhỏm dậy, Tiêu Viêm đảo mắt nhìn quanh bốn phía. Hắn nhớ hình như mình hẳn đang giúp Tử Nghiên luyện hóa Long Hoàng tinh tầng mới phải… Với lại, Cổ Long đảo cũng tựa hồ như đang bị công kích?
"Tử Nghiên!"
Nghĩ đến Tử Nghiên, Tiêu Viêm liền trở nên thất kinh. Song chưởng vừa tì mạnh lên mặt giường muốn bật dậy thì chỉ nghe "rắc" một tiếng, cả thành giường bằng huyền thiết đã bị hắn ngạnh sanh ấn thành bột mịn. Hắn lập tức sửng sốt kinh ngạc nhìn hai tay của mình. Giờ khắc này, hắn cư nhiên phát hiện lực lượng của mình tựa hồ đã tăng lên rất nhiều.
"Đây là chuyện gì?"
Tiêu Viêm khẽ cau mày rồi vung tay áo lên. Hắn phát hiện dưới làn da của mình cư nhiên có màu tử kim nhàn nhạt, nhìn rất giống kim loại làm người nhìn có cảm giác cực kỳ rắn chắc.
"Kẽo kẹt…"
Lúc Tiêu Viêm còn đang mờ mịt về biến hóa của cơ thể mình thì cửa phòng đang đóng chặt bỗng được đẩy ra. Hai bóng người bước nhanh vào trong. Nhìn thấy Tiêu Viêm trên giường đã tỉnh lại, gương mặt họ chợt hiện lên sự vui sướng, nói: "Tiêu Viêm tiểu hữu, xem như ngươi đã tỉnh lại!"
"Chúc Ly trưởng lão…"
Nhìn thấy lão nhân này bước vào và theo sau là Hắc Kình, Tiêu Viêm vội vàng đứng dậy ôm quyền hành lễ với hai người, cười chào.
"Ha ha… Tiêu Viêm tiểu hữu đừng khách khí như vậy! Ngươi có đại ân với Thái Hư Cổ Long tộc ta, một lễ này chúng ta không chịu nổi đâu a!" Chúc Ly trưởng lão khát tay áo, đáp.
"Tử Nghiên thành công?"
Nghe được lời này, trong lòng Tiêu Viêm bỗng máy động, vội hỏi dồn.
"Ừ…" Chúc Ly cười tủm tỉm, gật đầu. Dù là ai thì giờ đây cũng nhận ra lão đang rất vui mừng.
"Tử Nghiên đâu rồi?" Ánh mắt Tiêu Viêm mang theo vẻ ngạc nhiên lướt qua hai người, hỏi.