"Ầm! Ầm! Ầm!"
Trên không trung, năng lượng dao động kịch liệt như sấm rền không ngừng khuếch tán bùng ra, vang vọng khắp đất trời Long đảo.
Đối với cục diện hỗn loạn của ngoại giới, Tiêu Viêm vẫn ngồi xếp bằng trước cự đỉnh giống như chưa từng phát hiện. Đôi mắt vằn đầy tơ máu của hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào trong cự đỉnh, bàn tay đã trở nên cứng ngắc vẫn kết động ấn quyết khống chế nhiệt độ trong đó. Gần một tháng không ngủ không nghỉ nhưng lại làm một lượng việc kinh khủng đến như vậy đủ để một cường giả cấp Đấu Tôn mệt đến hư thoát. Nhưng, dưới tình huống này Tiêu Viêm vẫn chịu khổ mà cắn răng kiên trì. Mặc dù hậu quả của sự kiên trì này cơ hồ đã làm đầu óc hắn hoàn toàn đặc sệt như hồ dán…
Ánh mắt Hắc Kình trở nên khẩn trương nhìn Tiêu Viêm đầu bù tóc rối và cũng siết chặt tay lại, vì hắn biết Tiêu Viêm đã đạt tới cực hạn. Trong khoảng thời gian này, thần kinh của Tiêu Viêm vẫn luôn làm việc căng thẳng, căn bản không thả lỏng chút nào. Cứ như thế sẽ tạo thành tổn thương rất lớn đối với bản thân hắn.
"Người này đối với bản thân cũng đủ tàn nhẫn a! Nếu sau khi có thể giải quyết hoàn toàn việc này, lão Hắc ta nhất định kết bái huynh đệ với ngươi! Ngươi bảo ta đánh ai, ta liền đánh hắn đến hoa rơi nước chảy!" Hắc Kình thấp giọng tự nhủ. Kiệt ngạo như hắn mà giờ đây cũng "Bang! Bang!"
Tiếng tự nhủ của Hắc Kình vừa dứt thì xa xa đã vọng tới một chuỗi âm thanh nổ mạnh. Chợt một khí tức hung hãn lướt đến dữ dội như chớp, thân ảnh còn chưa tới thì một tràng cười to hung hãn đã liền vang lên như sấm rền cuồn cuộn.
"Ha ha… Nguyên lai là ở trong này!"
Theo tiếng cười cuồng ngạo vọng đến càng lúc càng gần thì trong chớp mắt, một bóng người chỉ chớp lóe vài lần đã xuất hiện trên miệng núi lửa, sau đó lượn vòng xuống. Mọi người vừa nhìn đã thấy hóa ra đó là một nam tử giữa hàng lông mày lóe lên ánh sáng kim sắc, trên khuôn mặt toát ra một sự hung lệ nhàn nhạt.
"Long giáp quân – Tứ thống lĩnh, Hạ Sát!"
Nhìn thấy người này, Hắc Kình cũng chợt sửng sốt. Hắn bỗng chau mày vẫy nhẹ tay. Mười mấy thân ảnh từ trong núi rừng chung quanh nhanh chóng đi ra, sau đó nhìn chăm chú nam tử được gọi là Hạ Sát đầy vẻ cảnh giác.
"Hắc Kình? Hắc hắc… Không ngờ lại gặp ngươi ở trong này!"
Hạ Sát nhìn Hắc Kình chắn ngang trước mặt. Đôi mắt hắn nheo lại, cũng không nhiều nói nhảm liền vung tay lên. Phía sau liền có đông đảo bóng người đằng đằng sát khí dữ dội lướt ra, mà tiếng hét ẩn chứa long uy cũng vang lên trào dâng như sấm dậy. Thấy thế, Hắc Kình cũng hơi sầm mặt xuống rồi nhẹ nhàng gật đầu. Sau đó, hơn mười cường giả Đông Long đảo cũng nhanh chóng lướt ra chặn lại những thân ảnh mặc long giáp ám kim sắc lại.