Hai ngày kế tiếp, Tiêu Viêm và Thanh Lân cũng lưu lại trên Cổ Long đảo, mà Chúc Ly trưởng lão cũng đang chuẩn bị những thứ gì đó để luyện hóa năng lượng tinh tầng cho Tử Nghiên. Bất quá tuy bận rộn nhưng ông ta cũng đã phân phó Hắc Kình chiêu đãi hai người thật tốt. Bởi vậy hai ngày thời gian chờ đợi nhàn nhã cũng trôi qua nhanh chóng.
Sáng sớm ngày thứ ba, rốt cuộc Chúc Ly trưởng lão với nét mặt ngưng trọng cũng xuất hiện trước mặt mấy người Tiêu Viêm. Thấy thế, hắn cũng hiểu được hôm nay hẳn là ngày phải bắt đầu động thủ.
"Tiêu Viêm tiểu hữu, mời theo lão phu đến đấy đi!"
Chúc Ly nói với Tiêu Viêm liền xoay người đi trước dẫn đường. Sau đó, mấy người Tiêu Viêm cũng nhanh chóng theo sát.
Một đường bay theo Chúc Ly bay sâu vào bên trong Long đảo. Ở ven đường, Tiêu Viêm phát hiện không khí trên đảo hôm nay đều trở nên căng thẳng và nghiêm trang hơn rất nhiều. Cứ cách một khoảng, đôi lúc hắn lại cảm nhận được có vài ánh mắt cảnh giác quét qua hư không.
"Mặc dù chúng ta đã thực hiện rất tốt công tác bảo mật, nhưng Tử Nghiên quá mức trọng yếu với Cổ Long tộc nên vì thế không thể xảy ra bất kỳ tình huống ngoài ý muốn nào. Cho nên, phòng ngự hôm nay trên Long đảo đã được đẩy lên bậc cao nhất!" Dọc đường đi, nghe Chúc Ly giải thích thì Tiêu Viêm mới cảm thấy kinh ngạc.
Sau khi bay thẳng vào sâu trong Long đảo, Tiêu Viêm vì rất nhạy cảm nên phát hiện tựa hồ năng lượng thiên địa ở nơi này đang dần dần trở nên nóng hơn nhiều.
"Nơi này… thậm chí còn có một ngọn núi lửa!"
Cẩn thận cảm ứng một lúc, trong mắt Tiêu Viêm cũng hiện lên vẻ kinh ngạc. Bút tích của Thái Hư Cổ Long tộc này quả nhiên không nhỏ, không nghĩ tới lại còn tạo nên một ngọn núi lửa chân thật trên hòn đảo này.
Phi hành mất suốt mười phần chung, Chúc Ly trưởng lão phía trước mới giảm bớt tốc độ. Theo tầm nhìn của ông ta, Tiêu Viêm cũng dõi theo về phía trước. Chỉ thấy nơi đó có một ngọn núi thật lớn, trên đỉnh có bốn cạnh. Một cột khói trắng có nhiệt độ vô cùng khủng khiếp từ bên trong lượn lờ dâng lên.
"Vù…"
Khi Tiêu Viêm và Chúc Ly đến không trung nơi này, một bóng đen chợt lướt tới từ xa, sau đó xuất hiện trước mặt hai người Tiêu Viêm.
"Ngài… Thiết Kiếm tôn giả? Ngài… ngài làm sao lại ở đây?"
Mới đầu, Tiêu Viêm chỉ tùy ý thoáng nhìn thân ảnh này. Nào ngờ vừa nhìn rõ thì ánh mắt hắn hoàn toàn như cứng lại, thất thanh nói bằng giọng có vẻ khó tin.
Bóng người trước mặt vận hắc bào, sau lưng đeo một thanh thiết kiếm. Dung mạo như vậy rõ ràng là Thiết Kiếm tôn giả lúc trước cùng theo nhóm người Tiêu Viêm đi Hồn Điện giải cứu Dược lão. Chẳng qua, tại thời điểm cuối cùng rõ ràng là ông đã đơn thân lưu lại ngăn cản Hắc Bạch thiên tôn. Vốn dĩ Tiêu Viêm nghĩ ông đã lành ít dữ nhiều, nhưng không thể ngờ được lại gặp ông ở nơi này một lần nữa.