Bên trong khe nứt không gian là một thông đạo kỳ dị tràn ngập ngân quang nhàn nhạt và kéo dài không thấy điểm cuối. Mà ba người Tiêu Viêm chính là đang cấp tốc phi hành bên trong.
"Không hổ là Thái Cổ Hư Long! Chỉ bằng sức một người mà có thể tự tay dựng nên một không gian thông đạo truyền tống có cự ly xa đến như thế!"
Nhìn không gian chung quanh thông đạo, trong lòng Tiêu Viêm cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc. Bản lĩnh bực này dù cho cường giả Đấu Tôn đỉnh phong cũng sợ không thể làm được. E rằng chỉ có những cường giả Đấu Thánh của Cổ Long tộc, có khả năng điều khiển lực lượng không gian đến mức xuất thần nhập hóa mới có thể tạo thành.
Phía trước Tiêu Viêm, Hắc Kình có sắc mặt nghiêm nghị và nặng nề đang dẫn đường. Một đường đến đây hắn cũng không nói lời nào. Bị hắn ảnh hưởng, Tiêu Viêm và Thanh Lân cũng giữ sự trầm mặc. Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì thế mà lại làm cho Hắc Kình lại trịnh trọng đến như vậy?
Ba người xuyên qua thông đạo không gian suốt hơn một giờ. Nhìn quanh mình chỉ thấy toàn là không gian chi nhận bén nhọn, Tiêu Viêm cũng cảm thấy hoa mày chóng mặt. Khi hắn đang chuẩn bị nhắm mắt điều tức thì Hắc Kình phía trước đột nhiên giảm tốc độ xuống. Tiêu Viêm theo đó nhìn về phía xa, lại thấy cuối con đường mơ hồ hiện lên một chiếc vòng không gian lóe lên ánh bạc.
"Đã đến rồi sao?"
Nhìn thấy nó, tinh thần Tiêu Viêm cũng chấn động rồi thoáng chốc đã tăng tốc theo sát sau Hắc Kình. Một lúc sau, ba người hóa thành một luồng sáng rồi xông vào bên trong chiếc vòng không gian kia.
Vọt vào khe hở, tầm nhìn của Tiêu Viêm trở nên mơ hồ rồi sau đó trước mắt bỗng trở nên sáng bừng. Mặt khác, trước mặt hắn cũng không phải toàn màu bạc đơn điệu như trước mà rốt cuộc đã trở thành từng ngọn núi chập chùng xanh biếc trải dài ngút mắt.
"Đây là…?!"
Thân ở không trung, Tiêu Viêm dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn phiến đại lục xuất hiện trước mắt. Đương nhiên, kỳ thật có thể dùng từ "đảo" để hình dung phiến đại lục này thì thích hợp hơn. Hòn đảo này có diện tích vô cùng to lớn, bầu trời tựa như một chiếc lồng ánh bạc nhàn nhạt, giống một cái bát úp bao phủ cả hòn đảo vào trong. Mà khi nhìn ra ngoài chiếc lồng này, Tiêu Viêm chợt sửng sốt bởi vì ở đó là một không gian hư vô đen kịt, làm tim người giá lạnh.
Hòn đảo này… thế mà lại trôi nổi trong không gian!
"Thủ bút thật lớn!"
Thấy tràng cảnh này, dù có là Tiêu Viêm cũng không nén nổi mà phải hít vào một hơi khí lạnh. Tuy nói diện tích hòn đảo này so ra còn kém không gian do cường giả Đấu Thánh mở ra nhưng nơi này lại bí ẩn hơn nhiều. Không gian hư vô! Dù là cường giả Đấu Tôn cũng không dám tùy ý xông loạn. Sống ở địa phương được bố trí ổn thỏa như thế này tuyệt đối an toàn cực độ. Khó trách, có rất ít người ở Trung Châu biết được tin tức liên quan đến Thái Cổ Hư Long tộc. Nguyên lai bọn họ lại ở trong không gian hư vô này.