Thiên địa dị tượng, nếu nói về mặt tổng thể thì có tất cả ba tình huống… Một là cao giai đan dược xuất thế, như vậy sẽ hấp dẫn Đan lôi phủ xuống… Hai là khi tu luyện đến một cảnh giới nhất định, cũng sẽ đưa tới tình huống này. Nhưng việc này lại rất ít khi xảy ra, bởi vì có thể đạt đến cảnh giới đó, dù nhìn khắp cả Đấu Khí Đại Lục này cũng hiếm như "phượng mao lân giác" vậy. Còn về phần loại thứ ba, tất nhiên sẽ là Thiên giai công pháp hoặc đấu kỹ xuất thế.
Cái gọi là xuất thế này không phải là đấu kỹ hay công pháp kia nhìn thấy ánh mặt trời, mà là mới xuất hiện, ví dụ như được sáng tạo ra chẳng hạn.
Chỉ khi Thiên giai đấu kỹ hoặc công pháp được sáng tạo ra thì mới tạo nên những dị tượng như vậy.
Trên bầu trời bây giờ cũng không có đan hương, hiển nhiên không phải cao giai đan dược xuất thế… Loại thứ hai, trực tiếp bị loại trừ… Thực lực Tiêu Viêm dù có tăng mạnh, nhưng vẫn xa xa chưa đủ để dẫn phát thiên địa dị tượng. Một khi đã vậy, thì chỉ còn một câu trả lời…
Dù vậy, cũng không thể không nói kiến thức của bà lão này thật sự bất phàm… Mới chỉ qua vài lần hô hấp thôi mà bà ta đã đoán ra được lai lịch của thiên địa dị tượng.
"Tự nghĩ ra Thiên giai đấu kỹ hoặc công pháp…"
Đại trưởng lão kinh ngạc nhìn về căn mật thất đang bốc khói trắng kia, dù lấy định lực của bà cũng không khỏi kinh ngạc khiếp sợ. Tự nghĩ ra Thiên giai đấu kỹ hoặc công pháp… Bản lãnh như vậy, dù đưa mắt khắp đại lục đi chăng nữa, liệu có mấy ai có thể làm được?
Dựa theo lẽ thường, đừng nói Tiêu Viêm, ngay cả người đã bước chân vào cảnh giới Bán Thánh như Dược Trần cũng không có năng lực như vậy!
Nhưng dù có khó tin đến thế nào, sự thật xuất hiện trước mắt này làm bà không thể không tin.Sau một lúc lâu, khuôn mặt đầy nếp nhăn hiện lên một nụ cười khổ. Thật đúng là sóng sau đè sóng trước, so sánh với người trẻ tuổi ưu tú bậc này… Mấy người già thế hệ trước như bà cũng có chút xấu hổ a. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
"Khó trách có thể được Dược Trần thu làm đệ tử. Thiên phú bậc này, quả thật rất hiếm thấy."
Bà lão khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt hơi lóe lên. Trải qua việc này, bà lại càng đánh giá cao Tiêu Viêm hơn. Tuy trước kia cũng coi như khá khách khí với hắn, nhưng nói gì thì nói, đó cũng chỉ là nể mặt Dược lão mà thôi. Tiêu Viêm có thể dùng thực lực Nhị tinh Đấu Tôn để đánh lui Yêu Hoa tà quân, làm bà cũng khá bất ngờ, nhưng tên kia trong mắt người khác cũng được tính là lợi hại, đối với bà lại không đáng một xu, chẳng hề có một chút uy h**p nào. Nếu không phải Yêu Hoa tà quân là người của Thiên Minh tông, chỉ sợ hôm đó bà sẽ không để cho hắn rời đi dễ dàng như vậy.