Trên quảng trường, người nào người nấy đều trợn mắt hốc mồm nhìn nam tử đột nhiên xông tới rồi nắm lấy tay của Vân Vận kia. Trong lúc nhất thời, cả quảng trường vì thế mà trở nên yên tĩnh, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Ngươi...Tiêu Viêm? Ngươi...sao ngươi lại tới đây?
Tuy khuôn mặt đã đỏ lên, nhưng Vân Vận vẫn kinh ngạc nhìn qua người thanh niên đang nở nụ cười hài hước bên cạnh. Một lát sau, rốt cuộc nàng đã không nhịn được mà kêu lên thất thanh.
- Ngươi gặp nạn, chẳng lẽ ta không thể ra tay giúp đỡ sao?
Tiêu Viêm nhìn người nữ tử có dung nhan tuyệt thế này, âm thanh cũng hòa hoãn hơn rất nhiều.
- Là...Yên Nhiên?
Vân Vận hơi ngẩn ra, chợt hiểu nguyên nhân vì sao người này lại biết mình đang gặp nạn. Cảm thấy bàn tay của mình hơi ấm lên, Vân Vận vội vàng rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay Tiêu Viêm, giọng nói mang vài phần trách móc, nói:
- Nơi này là Hoa tông, sao ngươi lại l* m*ng làm loạn như vậy?
- Ngươi trốn ta nhiều năm như vậy, đã thấy đủ chưa?
Tiêu Viêm khẽ mỉm cười, hỏi.
- Ai trốn ngươi...
- Người tới là ai? Hãy xưng tên ra, sao dám tới Hoa tông ta làm loạn?
Nữ tử mặc áo cẩm bào kia đưa mắt nhìn Tiêu Viêm, lạnh giọng quát lên. Hai người kia tỏ vẻ thân mật như thế, chẳng lẽ đây là trợ thủ Vân Vận tìm đến?
- Ngươi có thể xem ta như là bạn lữ của Vân Vận...
Tiêu Viêm liếc nhìn nữ tử mặc cẩm bào một cái, thản nhiên nói.
Nghe thấy Tiêu Viêm nói thế, gương mặt Vân Vận hơi đỏ lên, xấu hổ nhìn hắn một cái. Nhưng Tiêu Viêm lại không để ý tới, ánh mắt hắn đang tập trung nhìn hai người trước mặt.
- Chỉ có thực lực Đấu Tôn nhị tinh mà dám tới đây lớn lối, bổn tôn thấy ngươi có vẻ chán sống rồi đó.
Nam tử tà dị bên cạnh nữ tử mặc cẩm bào khẽ vỗ cái quạt trong tay một cái, đôi mắt trở nên lạnh lẽo. Thấy Tiêu Viêm và Vân Vận thân mật như vậy, lòng hắn có chút khó chịu.
- Vân Vận, ngươi luôn nói là không có bạn lữ, nhưng rốt cuộc lại không nhịn được mà gọi người tới rồi sao?
Nữ tử mặc cẩm bào cười lạnh, nói:
- Cũng được, gọi tới cũng không sao, nếu không lại nói bổn tông chủ khi dễ ngươi. Hôm nay, ngươi và tiểu tử này hãy cùng ra tay, nếu như thua thì mau giao toàn bộ đấu khí lão tông chủ ra!
Nghe vậy, đôi lông mày đen của Vân Vận khẽ cau lại, nàng không muốn kéo Tiêu Viêm vào việc tranh đấu bên trong Hoa tông. Nàng đi lên một bước, vừa muốn nói chuyện thì Tiêu Viêm lại ngăn nàng.
- Giao cho ta.
Nghe thấy giọng nói Tiêu Viêm bình thản như thế, Vân Vận hơi ngẩn ra. Đôi mắt đẹp khẽ nhìn người thanh niên trước mặt, cảm thấy gương mặt người này giờ đây lại có thêm nét kiên nghị như thế, trong lòng nàng cũng hơi hoảng hốt. Mấy năm không thấy, Tiêu Viêm hiện giờ đã không còn là người thiếu niên non nớt năm đó. Giờ hắn đã trở thành một cường giả có danh tiếng không nhỏ ở Trung Châu. Có thể nói, lúc này hắn đã có tư cách và thực lực để đứng trước người nàng, thay nàng chống đỡ mọi mưa gió.