- Nửa tháng sao...
Nghe vậy, chân mày Tiêu Viêm hơi nhíu lại.
Từ đây chạy tới Hoa tông sợ rằng phải mất đến mười ngày, nếu cứ thế mà tính thì sợ rằng thời gian cũng không còn nhiều nữa a.
- Trong Hoa tông chỉ có vị quyền tông chủ kia muốn đối phó Vân Vận sao? Còn những cường giả khác thì sao? Truyền thừa của Hoa tông thâm hậu, không kém gì các tông phái lớn khác, chắc chắn thực lực ẩn sâu trong tông môn cũng không yếu. Nếu như những người này cũng muốn đối phó Vân Vận, sợ rằng sẽ rất phiền phức.
Tiêu Viêm trầm ngâm nói.
Nếu như cả Hoa Tông từ trên xuống dưới đều muốn đối phó Vân Vận, sợ rằng dù có giải quyết được phiền toái lần này thì đối phương cũng sẽ buông tha cho nàng ấy, trừ khi Vân Vận quyết định rời khỏi nó.
- Thực lực ẩn sâu bên trong Hoa tông đúng là không kém, nhưng phần lớn các cường giả thế hệ trước đều đang bế quan. Nếu như những cường giả đó còn ở trong tông thì cũng không đến lượt nữ nhân kia trở thành quyền tông chủ. Về phần các trưởng lão, đa số bọn họ đều trung thành với Hoa bà bà, tất nhiên bọn họ sẽ không có gì dị nghị gì với di mệnh Hoa bà bà. Vấn đề duy nhất chính là nữ nhân kia...
Nạp Lan Yên Nhiên nói.
- Vậy sao...
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, sắc mặt hơi dịu đi. Nếu như chỉ có nữ nhân kia phản đối thì mọi việc vẫn dễ làm hơn một chút.
- Muốn đi thì đi liền đi...
Trong lúc Tiêu Viêm trầm ngâm, đột nhiên có một âm thanh già nua truyền đến. Cũng không biết từ lúc nào mà Dược lão đã hiện ra trên một cái ghế bên cạnh, lão nhìn Tiêu Viêm rồi cười nói.
- Lão sư?
Thấy Dược lão xuất hiện, Tiêu Viêm hơi ngẩn ra, sau đó chợt gật đầu. Chuyện này liên quan đến Vân Vận, tất nhiên hắn không thể từ chối được. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng phải đến Hoa tông một chuyến.
Vừa nhìn thấy Dược lão xuất hiện, Nạp Lan Yên Nhiên bỗng mất tự nhiên hẳn đi. Nàng cũng biết danh vọng và địa vị của Dược lão tại Trung Châu bây giờ, nên việc nàng mất tự nhiên trước mặt các đại nhân vật như vậy cũng là khá bình thường.
- Ài, không ngờ rằng đại nạn lão thái bà Hoa tông đó lại đến nhanh như vậy…
Dược lão nhìn Nạp Lan Yên Nhiên một cái rồi khẽ thở dài, nói.
Thấy Dược lão thở dài, Tiêu Viêm hơi sửng sốt. Ngay lập tức hắn nhận ra được lão thái bà trong lời của lão sư hắn chính là Hoa bà bà thần bí mà Nạp Lan Yên Nhiên nói. Hắn kinh ngạc, hỏi:
- Lão sư biết bà ta sao?
- Lão thái bà này nổi danh ở Trung Châu còn sớm hơn ta rất nhiều, chính là nhân vật kinh tài tuyệt diễm. Năm xưa ta và bà ấy cũng có duyên gặp nhau vài lần. Tính tình bà ấy kiêu ngạo, nên kẻ thù rất nhiều. Về việc hai chân bà ta bị tê liệt, ta nghĩ nó xảy ra sau khi ta gặp chuyện. Chắc hẳn vết thương đó rất nặng, nếu không, đại nạn còn chưa tới nhanh như vậy...
Dược lão gật đầu, chợt cười nói:
- Nhưng cũng coi như Vân Vận có phúc duyên tốt, không ngờ có thể nhận được truyền thừa lão bà này. Bà ta tung hoành cả đời, nhưng chưa thu đệ tử bao giờ, tính tình lại quái gở không dễ tin tưởng người khác. Mà Vân Vận lại có thể được bà ta tín nhiệm như vậy, không thể không nói, nếu làm người tốt thật sự thì sẽ có phúc.