Vết nứt không gian từ từ mở rộng ra, mà khí tức lạnh thấu xương cũng tràn ngập bốn bề… Một thân ảnh màu trắng rốt cuộc cũng chậm rãi bước ra từ bên trong, sau đó dừng lại dưới vô số ánh mắt soi mói.
"Lão Cửu, không ngờ ngươi thật sự phải dùng tới không gian ngọc giản!"
Thân ảnh màu trắng dần dần hiện ra, thanh âm hờ hững cũng vang lên.
"Hừ, lải nhải ít thôi! Thấy rõ đối thủ lần này của bản nhân chưa hử?" Cửu thiên tôn nhướng mày, trầm giọng nói.
Nghe được những lời này của Cửu thiên tôn, thân ảnh màu trắng kia cũng chậm rãi ngẩng đầu. Đó vẫn là một khuôn mặt già nua, râu tóc bạc trắng thậm chí cả hai bên mai còn có màu trắng sậm làm cho người ta có cảm giác cực độ băng hàn. Nhìn qua toàn thân lão giống như là một khối băng.
"Dược Trần sao?"
Ánh mắt thân ảnh màu trắng dừng lại trên người Dược lão cách đó không xa, nó nhộn nhạo như nhận ra chuyện gì đó nên đôi đồng tử dao động một hồi rồi lão nói: "Ngươi đã khôi phục thực lực?"
"Hồn Điện ngược lại chuẩn bị thật đầy đủ! Phái ra một tên Cửu thiên tôn còn chưa yên tâm, cư nhiên cả ngươi mà cũng được phái đến?!" Dược lão liếc qua Bát thiên tôn rồi thản nhiên nói.
"Khó trách! Lấy sức một mình ngươi xác thật còn không phải đối thủ của hắn! Xem ra hành động hôm nay đã tổn thất thảm trọng a!" Đôi mày trắng như tuyết của Bát thiên tôn hơi hơi rung lên, nhìn mấy tên cường giả Hồn Điện đang trốn chui trốn nhủi phía xa xa, sau đó mới nói.
"Hắn vừa có được thân thể! Tuy thực lực đã gần như khôi phục nhưng khó có thể chân chính đạt đến đỉnh! Một mình ta thì không được, nhưng nếu hai ta liên thủ thì hươu chết về tay ai thì chưa thể nói được!" Sắc mặt Cửu thiên tôn âm trầm, nói.
"Nhưng ngươi chớ nên xem thường lão già này!" Bát thiên tôn cau mày, nói.
"Như thế nào? Ngươi sợ? Nhiệm vụ lần này do ta với ngươi cầm đầu. Nếu như thất bại, chỉ e rằng không thể hướng lên trên nói lời công đạo được nữa!" Cửu thiên tôn nói đến đây mới liếc Bát thiên tôn rồi tiếp: "Với lại, năm xưa ngươi đã từng bại trên tay hắn. Đây vẫn là tâm bệnh trong lòng ngươi! Hiện giờ nếu như không thử thì sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội bực này nữa!"
Nghe thế, Bát thiên tôn khẽ vuốt chòm râu bạc trắng như tuyết, trong mắt thoáng dao động. Một lúc sau rốt cục chậm rãi gật đầu, nói: "Một khi đã như vậy liền động thủ đi! Ta rất muốn biết hiện giờ Dược Trần còn giữ được uy phong năm đó hay không?"
"Yên tâm, ta và ngươi hai người liên thủ dù có là cửu tinh Đấu Tôn cũng có thể chiến một trận! Hiện giờ Dược Trần vừa có lại thân thể thì tất nhiên vẫn chưa thích ứng và thuần thục, có chiến lực khoảng bảy tám phần đã là không tệ rồi!" Cửu thiên tôn cười, chợt ánh mắt trở nên sắc bén, nắm chặt bàn tay lại. Dao động mênh mông từ nơi đó bạo phát ngập tràn. Cùng với ba động này khuếch tán, cả vùng trời đất nhanh chóng trở nên ướt át, từng giọt mưa ngưng tụ lại từ hư vô rồi trở nên dày đặc, nhìn từ xa cơ hồ không thấy được điểm cuối.