Trong khoảnh khắc thủ chưởng bị nắm chặt, mặt Cửu Thiên tôn cũng thoáng biến sắc. Trong sát na này, toàn bộ đấu khí lão tựa hồ như bị kềm hãm, sương vụ quanh thân cũng từ từ tiêu tán.
Tràng cảnh này làm trong lòng Cửu Thiên tôn dấy lên một cảm giác khiếp sợ. Lão mạnh mẽ ngẩng đầu, lại nhìn thấy sau lưng Tiêu Viêm có một thân ảnh cổ phác tang thương đang nhẹ nhàng lăng không. Nhìn ra khuôn mặt rất ư quen thuộc làm lão trực tiếp thét lên thất thanh.
"Dược Trần? Thân thể của ngươi? Thực lực của ngươi thế mà lại hồi phục sao?"
Cửu Thiên tôn chỉ cần liếc mắt liền nhận ra thân thể Dược lão đã không còn hư ảo như trước kia, hiển nhiên là một thân thể thực sự. Chuyện này làm tâm trạng lão ta tức khắc đã trở nên nặng nề. Quanh thân Dược lão toát ta một khí tức đáng sợ và mạnh mẽ, đến ngay cả lão ta cũng phải run sợ.
"Lão sư? Người tỉnh lại rồi?"
Khi công kích của Cửu Thiên tôn bị ngăn trở thì Tiêu Viêm cũng vội quay đầu nhìn lại. Hắn liếc một cái đã nhận ra Dược lão phía sau, trên mặt cũng hiện lên vẻ kinh hãi lẫn vui mừng.
"Ừ…" Dược lão cười với Tiêu Viêm, sau đó chậm rãi nói: "Tiểu t ử kia, trước tiên ngươi đi giúp những người khác! Cứ giao y cho ta là được!"
Nghe vậy, Tiêu Viêm tần ngần một lúc rồi liền gật đầu. Bằng vào cảm giác của linh hổn lực, hắn tự nhiên có thể nhìn thấy được khí tức cực độ kh*ng b* của Dược lão. Khí tức đến bực này, dù có là Cửu Thiên tôn trước mặt hay đến cả Hắc Kình ngày đó cũng đều không thể sánh được. Hơi thở bực này, có thể nói là mạnh mẽ nhất so với những người Tiêu Viêm đã gặp từ trước đến nay. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
"Đây chính là thực lực của lão sư ở thời kỳ đỉnh phong sao? Quả nhiên rất mạnh! Khó trách được thanh danh của lão sư trước đây là nhất đẳng ở Trung Châu!"
Trong lòng Tiêu Viêm thoáng chốc đã nhẹ đi nhiều, sau đó thân ảnh phiêu nhiên đi khỏi dưới ánh mắt âm trầm của Cửu Thiên tôn.
"Dược Trần, ngươi cho rằng đã khôi phục được thực lực là có chống lại Hồn Điện chúng ta sao?" Tuy cực kỳ muốn cản Tiêu Viêm lại nhưng Cửu Thiên tôn hiểu rất rõ Dược Trần trước mặt một lần nữa đã trở về thời kì là Dược Tôn giả thanh danh hiển hách trước kia. Mặc dù với lòng kiêu ngạo của mình, lão không thể không công nhận bằng bằng thực lực lúc này, mình không phải là đối thủ của Dược lão.
"Hồn Điện cũng không phải là mạnh nhất trong thiên hạ! Đối thủ cường hãn của các ngươi cũng chẵng hề ít! Các bên kềm chế lẫn nhau, há có thể tùy tiện ra tay sao? Loại mặt hàng như ngươi còn chưa thể uy h**p lão phu được!" Dược lão cười nhạt, trong nụ cười lại pha lẫn lãnh ý: "Hôm nay, Hồn Điện các ngươi xâm phạm tứ bề. Ngươi lại càng to gan dám đả thương đệ tử duy nhất của ta! Phần lễ vật này cuối cùng phải hoàn lại chút ít cho ngươi mới phải!"
"Thật nghĩ bổn tôn sợ ngươi sao?"