Thân hình Tiêu Viêm chậm rãi đáp xuống đỉnh núi của hậu sơn. Ôm quyền với Dược Lão đang mỉm cười ngồi xếp bằng trên một tảng đá, nói: "May mắn không làm nhục mệnh."
Nghe được lời này của Tiêu Viêm, Phong tôn giả bên cạnh khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi. Giơ ngón tay cái lên với Tiêu Viêm: "Hay lắm nhóc!"
"Không sao chứ?" Dược Lão cười hỏi.
"Cũng coi như hữu kinh vô hiểm." Tiêu Viêm nhún vai, kể đại khái những gì đã diễn ra trong di tích.
"Lại là lũ Hồn Điện đó." Dược Lão gật nhẹ đầu, hàn quang trong mắt lão lóe lên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Tiêu Viêm cười cười, búng ngón tay ra. Một hộp gỗ xuất hiện rồi bay đến trước mặt Dược Lão. Nắp hộp tự động mở, lộ ra trái cây màu vàng lớn bằng một đứa trể sơ sinh.
"Đúng là Hồn Anh Quả, lại còn là Kim phẩm Hồn Anh Quả có phẩm chất tốt nhất nữa!" Nhìn trái cây màu vàng này, dù lấy định lực của Dược Lão cũng không nhịn được mà lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi.
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, Hồn Anh Quả có hai cấp bậc là Ngân phẩm Hồn Anh Quả và Kim phẩm Hồn Anh quả. Dược tính của Kim phẩm mạnh hơn Ngân phẩm rất nhiều. Mà Hồn Anh Quả mà Tiêu Viêm tìm được ở khu rừng viễn cổ kia lại đúng là Kim phẩm.
"Có Kim phẩm Hồn Anh Quả này, phần căn nguyên hồn khí bị hao tổn của ngươi nhất định sẽ được bù đắp hoàn toàn." Phong tôn giả vuốt râu cười nói.
"Lão sư, hôm nay người nên bế quan luôn đi. Tranh thủ thời gian bù đắp hồn khí, đến lúc đó có thể bắt đầu luyện chế thân thể rồi…" Tiêu Viêm khẽ nhắc nhở.
Dược Lão mỉm cười nhìn Tiêu Viêm. Đột nhiên lão nhẹ giọng nói: "Con có nhớ phụ thân mình không?"
Nghe Dược Lão đột nhiên nhắc tới việc này, Tiêu Viêm hơi ngẩn ra, trong mắt hắn xuất hiện sự vẻ náy sâu đậm. Tiêu Chiến là cha hắn, trong người của cả hai đều chảy xuôi một dòng máu. Từ khi còn nhỏ, ông đã hết lòng chiều chuộng, ngay cả thời điểm tăm tối nhất trong cuộc đời hắn, sự sủng ái này vẫn không hề thay đổi. Tất cả chỉ có một lý do, họ là cha con!
Hai chữ vô cùng đơn giản, nhưng không có bất kỳ thứ gì có thể làm nó phai mờ.
Tính ra, thời gian cha rơi vào tay Hồn Điện còn lâu hơn cả Dược Lão. Năm đó, khi ông bị bắt, Tiêu Viêm còn là một thiếu niên bồng bột, đơn thương độc mã xông vào Vân Lam Tông. Tiêu Chiến rất kỳ vọng vào đứa con út này, ông luôn tin rằng Tiêu Viêm sẽ thay đổi Tiêu Gia, dẫn dắt gia tộc suy tàn này trở nên cường đại.
Giờ Tiêu Viêm đã là cường giả có tiếng tăm ở Trung Châu. Nếu đặt ở Gia Mã đế quốc thì đã đủ trở thành tồn tại chỉ có trong truyền thuyết. Từ một góc độ khác, hắn đã hoàn thành sự kỳ vọng của Tiêu Chiến đối với hắn. Nhưng Tiêu Chiến lại vẫn chưa được nhìn thấy cảnh con mình hóa rồng bay cao này.