Mắt thấy đám người Tiêu Viên biến mất vào trong không gian liệt phùng, đám người Thiên Yêu Hoàng tộc chỉ biết trố mắt nhìn nhau, không một ai dám lên tiếng ngăn cản.
- Hoàng trưởng lão, chẳng lẽ ngài để cho bọn chúng cứ như thế mà mang đi Long Hoàng Căn nguyên quả sao?
Gã nam tử bạch y nghiến răng, mang vẻ mặt không cam lòng hỏi.
- Vậy thì ngươi có biện pháp nào khác à? Xông lên liều mạng với bọn nó? Cho dù đám chúng ta có chết sạch sẽ thì ngươi cũng đừng hòng làm rụng một cọng lông của bọn chúng!
Lúc này, Hoàng Hiên cũng đang tràn đầy phẫn nộ, lại nghe được mấy lời như chó sủa của tên kia, thì liền giáng cho tên kia hai cái bạt tai thật mạnh, mong nhờ nó mà mình hạ hỏa được một chút.
- Phanh ….!!
- Thật không ngờ, con a đầu kia lại là người của bộ tộc Thái Hư Cổ Long, nếu không phải vì nó, quả Long Hoàng Bản Nguyên Quả ấy đã lọt vào túi của Thiên Yêu Hoàng tộc ta rồi!
Phượng Thanh Nhi nghiến răng thốt: "Chúng ta đã phái rất nhiều cường giả tới đây, thế mà… nếu lần này lại thất bại nữa, sợ là khi cúng ta quay về e rằng…."
Hoàng Oát vội hít sâu một hơi, cố gắng làm cho bản thân mình tỉnh táo trở lại, chỉ một lát sau ánh mắt hắn lại đảo quanh, vội xoay người, bước nhanh tới hành lang phía trước
- Hoàng trưởng lão?
Thấy thế, đám người Phượng Thanh Nhi cũng đều ngẩn ngơ.
- Đi, chúng ta đi tới thú linh tráo ở đằng kia, cùng nhau đem đám hài cốt của Thiên Hoàng về, mặc kệ thế nào, ta không thể mang tay không mà về được, mặc kệ nó có hữu dụng hay không, ít nhất cũng có thể chặn họng vài tên.
Hoàng Hiên sắc mặt đen thui, vung vẩy tay áo, bước nhanh vào dãy hành lang phía trong, đám người Phượng Thanh Nhi thấy thế cũng vội chạy theo sau. Mấy khối hài cốt bên kia đều trải qua không biết bao thời gian, sớm đã thành phế phẩm, xem ra nếu đem chúng về chắc cũng chả có tác dụng gì.
Nhìn đám người Thiên Yêu Hoàng tộc nhanh chóng rút đi, sắc mặt Trích Tinh lão quỷ cũng dần trở nên âm lãnh, ánh mắt nhìn đăm đăm vào chổ mà đám người Tiêu Viêm vừa biến mất, âm u thốt:
- Tiêu Viêm, mày chờ xem, không lâu nữa tao sẽ gặp lại mày, tới lúc đó thì cũng là lúc mà mày và cái Tinh Thần Các của mày bị hủy diệt hoàn toàn!
Nói xong mấy lời vô cùng oán độc kia, hắn cũng không hề đứng yên, thân hình nhẹ chuyển, nhanh chóng lướt đi ra bên ngoài khu di tích.
Ở một ngọn núi cách Hài Cốt sơn mạch hơn trăm dặm, không gian bỗng nhiên xao động, một khe nứt đen ngòm xuất hiện, mấy bóng người đang vội vã phóng ra.
- Đa tạ Hắc Kình tiền bối đã ra tay tương trợ!
Chân vừa chạm đất, Tiêu Viêm đã chắp tay hướng một vị đại hán cường tráng cười nói.
- Chỉ việc nhỏ thôi, lúc đi mấy lão gia hỏa trong tộc cũng đã nhắn ta nói với ngươi mấy lời cảm ơn, cảm tạ ngươi đã chăm sóc Tử Nghiên mấy năm nay, phần nhân tình này tộc Thái Hư Cổ Long ta sẽ tìm cơ hội trả cho ngươi…