Khi hơi thở của Tiêu Viêm trở nên dồn dập vì bộ hài cốt thì sắc mặt của Trích Tinh lão quỷ cũng khó có thể che dấu vẻ điên cuồng, đạo linh hồn tàn ấn còn sót lại trong bộ hài cốt đã tiêu tán, bộ hài cốt này bây giờ, đã không thể tiếp tục gây ra bất kỳ một sát thương nào.
Tùy trong lòng biết rằng bộ hài cốt đã không còn nguy hiểm gì nữa. Nhưng vì một chưởng kinh khủng lúc trước. Nên cho dù trong lòng Trích Tinh lão quỷ đang rất khẩn trương, nhưng cũng không dám lập tức động thủ vào lúc này.
"Không có việc gì chứ?"
Tiêu Viêm đứng dậy, đám người Tiểu Y Tiên cũng nhanh chóng lướt tới, lo lắng hỏi.
Cười lắc lắc đầu, Tiêu Viêm thấy mọi người không ai bị thương, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Cũng nhờ có ngươi nhắc nhở đúng lúc, nếu không hậu quả khó mà lường được, một chưởng kia của bộ hài cốt Đấu Thánh thật sự quá kh*ng b*, không một ai ở đây có thể chống lại được." Trong mắt của Thiên Hỏa tôn giả vẫn còn vẻ sợ hãi. Cho dù là một người từng trải như hắn thì đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một đấu kỹ kinh khủng đến vậy.
"Đó là Thiên Giai đấu kỹ trong truyền thuyết, mà chỉ là lực lượng do một đạo linh hồn tàn ấn của vị Đấu Thánh kia lưu lại, nếu để một vị Đấu Thánh thực sự thi triển... Sợ rằng thứ biến mất không chỉ là một tòa đại điện... Mà là toàn bộ di tích, thậm chí có thể là một nửa Hài Cốt Sơn Mạch." Tiểu Y Tiên nhẹ giọng nói.
Tiêu Viêm cũng gật đầu, uy lực của đấu kỹ này ra sao thì hắn đã tận mắt chứng kiến. Nếu không phải vì phản ứng nhanh, chỉ sợ hắn cũng đã bị hút vào trong lỗ hổng màu đen kia, tan thành hư vô.
"Hắc hắc, có không ít đã ngã xuống a." Tử Nghiên hả hê cười hắc hắc nói.
Ánh mắt Tiêu Viêm lướt quanh khoảng đất rộng, cũng thấy được vốn là một đoàn người, bây giờ chỉ còn lại rất ít, hơn nữa những người còn sống sót này, đại bộ phận đều lộ ra nét mặt sợ hãi. Mồ hôi thấm ra khiến quần áo ướt đẩm, những người này đã bị dọa cho hoàn toàn kinh sợ a.
"Thật đáng tiếc, Những quyển trục kia cũng đã bị hủy." Thanh Lân có chút tiếc nuối nói.
"Bảo bối tốt nhất ở đây, không phải là những quyển trục kia, mà là bộ hài cốt của vị Đấu Thánh đó." Tiêu Viêm cười cười, ánh mắt nóng bỏng nhìn bộ bạch ngọc hài cốt đang lơ lững kia, trên thân bộ hài cốt không chỉ lưu lại thiên giai đấu kỹ, mà chỉ cần bộ hài cốt không thôi, cũng đã có lực hấp dẫn kinh người, bất cứ thứ gì do đấu thánh lưu lại đều là bảo vật a.
"Còn sống đến lúc này, đa phần là các cường giả có bản lĩnh, nhưng mà may mắn đã đều đã bị thương, tính ra, thực lực của chúng ta là được bảo tồn nguyên vẹn nhất." Thiên Hỏa tôn giả thấp giọng nói.