Trong đại điện rộng lớn, có không ít bóng người đứng chi chít, ngoại trừ vài cường giả độc hành, còn lại đều là các thế lực lớn có danh tiếng ở Trung Châu. Trong các thế lực này, ngoài Phong Lôi Các cùng Thiên Yêu Hoàng Tộc ra thì mấy thế lực như Băng Hà Cốc, Phần Viêm Cốc đều đã sớm có mặt. Xem ra, mục đích của họ cũng khá rõ ràng, sau khi tiến vào di tích liền trực tiếp đến đây.
Khi nhóm người Tiêu Viêm vào đại điện, tự nhiên cũng thu hút không ít sự chú ý. Đủ loại ánh mắt mang theo vẻ đề phòng, thù hận hay thân mật đều được quăng tới.
Tiêu Viêm thì lại chẳng hề để tâm đến những ánh mắt này. Tùy ý liếc qua chỗ đám người Phượng Thanh Nhi một cái, chỉ thấy mặt ai cũng đang âm trầm nhìn hắn. Chắc là vẫn canh cánh trong lòng ăn quả đắng lúc còn ở linh thú tráo. Nhìn một màn này, Tiêu Viêm cười lạnh, sau đó dẫn mọi người vào trung tâm của đại điện dưới những ánh mắt soi mói kia.
Bước vào đại điện, Tiêu Viêm mới phát hiện, có hơn mười thân ảnh ngồi xếp bằng dưới mặt đất, người đơ ra như được điêu khắc từ đá. Hai mắt họ nhắm chặt, nhìn dáng vẻ như vậy không biết trải qua biết bao nhiêu tháng năm rồi, nhưng khí thế vẫn không hề suy giảm. Mười mấy đạo thân ảnh này thủ hộ cách thạch đài mười trượng, không cho người khác xâm nhập vào.
"Khôi lỗi?"
Nhìn những thân ảnh như tượng đá không chút sự sống này, Tiểu Y Tiên kinh ngạc thấp giọng nói.
"Ừm, e rằng đây đều là những khôi lỗi cao giai. Ta cảm giác được chúng nó không yếu hơn Thiên Yêu Khôi đâu. Nếu ta không lầm, mấy khôi lỗi này đều có thực lực Đấu Tôn cả." Trên mặt Tiêu Viêm xuất hiện vẻ ngưng trọng, tuy những khôi lỗi này không có cử động gì, nhưng một khi kích hoạt sẽ rất hung hãn tuyệt tình.
Nghe Tiêu Viêm nói, đám Tiểu Y TIên biến sắc. Hơn mười cường giả Đấu Tôn a, muốn xử lý hết cũng sẽ phải trả cái giá không nhỏ đâu.
"Không hổ là cường giả Đấu Thánh a, nếu thật sự phải đánh thì…" Thanh Lân ở một bên cũng kinh hãi không thôi, đối mặt với một đội hình như vậy, ngay cả nàng cũng cảm thấy phát khiếp.
"Tất cả cẩn thận, đừng tách ra." Sắc mặt Tiêu Viêm ngưng trọng, nhắc nhở mọi người một tiếng, nhưng sau đó lại chợt mỉm cười, chắp tay về một phương hướng. Đám người Tiểu Y Tiên nhìn theo, hóa ra là đoàn người của Phần Viêm Cốc.