Trong thiên địa, Bích Xà Tam Hoa Đồng là một loại đồng tử cực kỳ quỷ dị. Xét về độ hiếm thì ngay cả Ách Nan Độc Thể của Tiểu Y Tiên cũng không thể sánh bằng. Trong những năm gần đây, Tiêu Viêm chỉ vẻn vẹn thấy qua Bích Xà Tam Hoa Đồng đúng một lần, chính là lúc còn lịch lãm ở Gia Mã đế quốc, trong dong binh đoàn của đại ca và nhị ca thành lập. Nhưng khi đó, chủ nhân của Bích Xà Tam Hoa Đồng vẫn chỉ là một tiểu cô nương yếu ớt đáng thương, chỉ vì mang huyết mạch xà nhân mà bị kỳ thị, nhạo báng.
Lúc trước, vì thương hại thân thế thê thảm của tiểu cô nương đó, Tiêu Viêm vẫn không đối đãi với nàng như thị nữ, không chỉ giúp nàng thoát khỏi sự yếu ớt hèn kém, hắn lại còn rất quan tâm đến nàng. Lúc hắn trở về sau khi rèn luyện ở đại sa mạc thì lại phát hiện tiểu cô nương ấy đã bị Mặc Gia bắt, để cứu nàng, Tiêu Viêm cũng đã sử dụng rất nhiều thủ đoạn để đại náo Mặc gia. Cuối cùng, lúc sắp cứu được nàng thì lại bị đám người Thiên Xà Phủ nhúng tay vào. Mặc dù Dược Lão đã nói đám người Thiên Xà Phủ đó chắc chắn sẽ không bạc đãi nàng, nhưng mấy năm nay, trong lòng Tiêu Viêm vẫn luôn nhớ đến tiểu cô nương yếu ớt kia.
Mà Tiểu cô nương kia tên là Thanh Lân, đồng thời nàng cũng là chủ nhân của Bích Xà Tam Hoa Đồng.
Nghe được tiếng kinh hô của Tiêu Viêm, nữ hài tử kia cũng ngẩn ra, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ nhìn người trước mặt, nói: "Ngươi… Sao ngươi lại biết tên ta?"
Nghe vậy, vẻ kinh ngạc trong mắt Tiêu Viêm lại càng đậm, sao hắn có thể ngờ tới việc đối thủ làm cho hắn kiêng kị không thôi kia, cư nhiên lại là tiểu thị nữ của hắn năm đó.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Tiêu Viêm không khỏi có chút cổ quái. Nhiều năm không gặp, tiểu cô nương ôn nhu yếu ớt năm đó cũng đã trở thành một đại mỹ nữ duyên dáng yêu kiều rồi. Hiện giờ, có lẽ sẽ không bao giờ còn nhìn thấy vẻ khiếp đảm của năm đó trên khuôn mặt của nàng nữa
"Sao vậy?"
Đám người Tiểu Y Tiên cũng nhanh chóng chạy đến, kỳ quái nhìn lướt qua hai người, nói.
"Xuy!"
Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trái xoan tinh xảo đang tràn đầy vẻ nghi hoặc kia, sau đó đem Huyền Trọng Xích dời khỏi cổ họng nàng, nặng nề đặt phía trước mặt, hắn không nhịn được cười nói: "Tiểu nha đầu, còn không nhận ra cái trọng xích này sao?"
Đôi mi Thanh Lân nhíu chặt, chớp chớp mắt nhìn vào Huyền Trọng Xích to lớn trước mặt, thứ này khiến cho nàng có một cảm giác rất quen thuộc, thậm chí thanh niên đang mỉm cười này cũng làm cho nàng có cảm giác đó, tựa hồ như mấy thứ này vẫn tồn tại sâu trong ký ức của nàng vậy.
"Gia Mã đế quốc, Đại sa mạc Tháp Nhĩ Qua, Mạc Thiết dong binh đoàn…"
Tiêu Viêm mỉm cười nhìn Thanh Lân đang cố gắng suy nghĩ, lên tiếng nhắc nhở vài câu.