"Hừ, ta đã đuổi theo con thú này rất lâu, nói đúng ra là các người cướp trước. Giờ còn muốn ta giao nó ra? Đừng đùa chứ!"
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, bóng đen kia nhất thời cười lạnh nói. Giọng nói có phần thanh thúy, hiển nhiên, đây là một nữ tử, và tuổi cũng không lớn lắm.
"Nữ tử này rốt cuộc là ai? Còn trẻ mà đã có thủ đoạn quỷ dị như vậy. Trước giờ chưa từng nghe nói đến việc Trung Châu còn có một anh kiệt như vậy a." Sắc mặt Tiêu Viêm âm trầm xuống, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ, nhưng lại không rút ra được kết luận gì. Cuối cùng, chỉ có thể đổ tại lý do Trung Châu ẩn tàng quá nhiều cường giả.
"Thật không biết xấu hổ, những thứ này vốn đều là vật vô chủ. Nếu ai thấy trước là của người đó thì chẳng phải càng buồn cười sao? Có bản lĩnh thì thả Đan thú ra, xem nó chạy về bên nào!" Tử Nghiên tức giận quát.
Nghe vậy, hắc y nhân kia hừ khẽ một tiếng, nhưng bàn tay đang cầm Đan thú lại không hề thả lỏng chút nào. Nàng biết, nếu buông ra, nhất định nó sẽ chạy về phía đối diện.
"Ta sẽ không giao Đan thú ra, muốn động thủ thì cứ việc."
Dưới mặt nạ quỷ thần, một đôi mắt lóe lên lục mang đảo qua xung quanh, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt âm trầm của Tiêu Viêm. Không biết vì sao, vị thanh niên có thực lực rất cường hãn này lại tạo cho nàng một cảm giác kỳ lạ, cảm giác này, giống như đã từng quen biết vậy.
Nhíu đôi mày liễu lại, nhưng nhất thời nàng vẫn không nhớ ra, chỉ có thể kiềm chế nó trong lòng, đảo mắt nhìn quanh, muốn tìm hướng để phá vây.
Thấy hắc y nhân này không có dấu hiệu nhượng bộ, trong mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua chút hàn ý. Đan thú này quá hiếm, giá trị lại quý trọng, nếu có thể bồi dưỡng nó, không biết chừng sẽ có cơ hội tiến vào cửu phẩm trong truyền thuyết. Đến lúc đó, thực lực của hắn sẽ tăng vọt, thậm chí vượt qua cả Hồn Điện Thiên Tôn cũng là việc thường.
"Nếu đã vậy, cũng đừng trách chúng ta ỷ đông h**p ít."
Tiêu Viêm chậm rãi bước lên, ngọn lửa màu nâu tím trào ra như giao long xuất hải, che lấp cả thân hình hắn. Chân đạp mạnh xuất đất, thân hình lao về phía trước như tên rời cung, chỉ chớp mắt sau đã xuất hiện trước mặt hắc y nhân kia. Chưởng phong sắc bén hung hăng đánh ra.
"Hừ!"
Thấy Tiêu Viêm động thủ, hắc y nhân hừ lạnh một tiếng, thân hình di chuyển linh hoạt, tránh khỏi quyền phong của Tiêu Viêm, dưới lớp mặt nạ quỷ thần, lục mang đột nhiên lóe lên.
"Ỷ vào nhiều người? Là ta mới đúng!"