Nghe Tiêu Viêm nói, mọi người đều gật gật đầu, nếu đã lấy được Long Hoàng Căn Nguyên Quả thì tiếp tục ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.
Thấy không ai phản đối, Tiêu Viêm đưa mắt nhìn mảnh bình nguyên đã vẫn lạc Viễn Cổ Thiên Hoàng và Thái Cổ Hư Long này thêm lần nữa. Mũi chân điểm lên thềm đá, thân hình bay lên trên không, Tử Nghiên phía sau tiện tay vẽ ra một khe nứt, đám người Tiêu Viêm liền nhanh chóng tiến vào bên trong.
Trong rừng rậm, kim quang chợt lóe lên, mấy đạo thân ảnh đột ngột xuất hiện từ hư không. Sau khi đáp xuống, đấu khí trong người họ lập tức vận chuyển, sau khi nhận thấy xung quanh không hề có nguy hiểm mới từ từ thu lại.
"Bọn chúng đã chạy trước, xem ra lão già kia bị thương cũng không nhẹ."
Tiêu Viêm thở phào nhẹ nhõm một hơi, cười nói.
"Ừm." Mấy người Tiểu Y Tiên cũng gật đầu, ánh mắt đảo quanh tứ phía, có thể lờ mờ nghe thấy một số tiếng thú rống cùng tiếng giao thủ kịch liệt. Đó hẳn là những người tầm bảo đã xâm nhập vào khu rừng này, đụng độ phải ma thú hoặc tranh đoạt thiên tài địa bảo.
"Rời khỏi đây trước đã, động tĩnh ở đây càng ngày càng lớn, sợ rằng sẽ kinh động đến một số ma thú cường hãn. Nếu lúc đó bị chúng cuốn lấy thì sẽ rất phiền phức." Nói xong, Tiêu Viêm cũng không trì hoãn quá lâu. Thân hình chợt động, băng nhanh qua con đường lúc đến, đám người Tử Nghiên cũng nhanh chóng theo sau.
Trên đường, họ cũng gặp không ít kẻ tầm bảo có thực lực không kém, khi thấy đám người Tiêu Viêm lao ra khỏi rừng rậm thì đều kinh ngạc không thôi. Một số cường giả tâm tư cẩn thận lập tức nghĩ đến điều gì đó, nhưng lại thấy đội hình cường hãn của Tiêu Viêm nên không thể không thu liễm ý nghĩ trong lòng lại.
Tuy trên đường kinh động không ít những ánh mắt soi mói, nhưng cũng không gặp phải bất cứ sự ngăn cản nào. Bởi vậy, chừng hai mươi phút sau, đám người Tiêu Viêm đã xuất hiện ở cánh cửa đá, nơi mà họ từ đó tiến vào rừng rậm.
Một đường đi ra, Tiêu Viêm vẫn không hề phát hiện tung tích của đám người Phượng Thanh Nhi. Xem ra, bọn chúng tiến vào đây theo một hướng khác. Tiêu Viêm cũng có chút tiếc nuối, lão già áo đen kia đang bị thương, đây đúng là cơ hội tốt nhất để bỏ đá xuống giếng.
"Oanh! Oanh!"
Đẩy cửa đá ra, mấy người Tiêu Viêm nhìn thoáng qua rừng rậm phía sau một lần nữa. Họ có thể mơ hồ cảm thấy vài khí tức cực kỳ hung hãn đang phát tán ra, có lẽ là vài tên đen đủi nào đó tiến vào lãnh địa của một vài ma thú cực mạnh.
Trong lòng mặc niệm cho mấy tên xui xẻo này một chút, đoàn người cũng nhanh chóng ra ngoài, sau đó đóng chặt cửa đá lại.
Trong hành lang rộng lớn, mọi người nhìn cánh cửa đá đã đóng chặt kia, rồi lại đảo mắt qua hành lang và lầu các tàn tạ ở hai bên. Họ không khỏi cười khổ lắc đầu, đám người kia cũng quá mọi rợ rồi.