Kim quang ùn ùn kéo đến, bao phủ cả trời đất. Nhưng khi còn cách thân ảnh nhỏ nhắn đó mười trượng thì lại đột ngột biến mất như bị bốc hơi vậy.
Đám người Tiêu Viêm ai cũng khiếp sợ trước sức mạnh đó. Từ bóng dáng nhỏ nhắn kia, họ cảm nhận được một loại uy áp cực kỳ kinh khủng, cường hãn hơn cả Viễn Cổ Thiên Hoàng.
"Bọn họ đang triệu hoán tổ hồn so đấu." Thiên Hỏa tôn giả kinh ngạc nói.
Tiêu Viêm gật đầu, mắt liếc qua hài cốt khổng lồ trên bình nguyên mà rung động trong lòng. Thái Cổ Hư Longvà Viễn Cổ Thiên Hoàng vẫn lạc không biết bao nhiêu năm tháng mà vẫn còn để lại uy lực kh*ng b* như vậy, xem ra lúc còn sống ít nhất cũng là Đấu Thánh chứ chẳng chơi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
"Thái Hư Cổ Long?"
Tử Nghiên đột nhiên xuất hiện triệu hoán tổ hồn làm cho đám người lão giả áo đen kinh hãi. Tới lúc này, họ mới nhận ra, đám người Tiêu Viêm có thể đi vào linh thú tráo thì dĩ nhiên phải có người dẫn đường. Mà trừ Thiên Yêu Hoàng Tộc bọn chúng thì chỉ còn ma thú chí tôn – Thái Cổ Hư Longmà thôi.
Nhưng vì Thái Cổ Hư Longquá khó gặp, bởi vậy họ cho rằng đám người Tiêu Viêm có thể vào được là nhờ phương pháp đặc biệt nào đó. Nhưng giờ Tử Nghiên xuất hiện đã tạt một gáo nước lạnh vào mặt họ, không ai ngờ trong đội ngũ của Tiêu Viêm lại có người của Thái Cổ Hư Longtộc.
"Không cần sợ hãi, chỉ là một Thái Cổ Hư Longấu niên chưa trưởng thành mà thôi!"
Trong mắt chợt lóe lên hàn mang, lão già áo đen thấy sự kinh hãi trên mặt mọi người, khóe môi liền giật giật, trầm tĩnh quát.
"Thanh Nhi, động thủ đi. Dùng tổ hồn hạ sát nàng!" Nói xong, lão già áo đen nhìn Phượng Thanh Nhi trên trời, lạnh lùng thốt.
Nghe lão già kia muốn hạ sát thủ giải quyết tiểu cô nương người của Thái Cổ Hư Long, đám người Lôi tôn giả đều kinh hãi. Đối với chủng tộc thần bí cường đại này, không ai lại không sợ hãi, nếu sau này Thái Cổ Hư Long tra ra là ai đã hạ sát tộc nhân của họ, e rằng kẻ đó sẽ phải hứng chịu tai họa ngập đầu.
Lúc đám Lôi tôn giả đang run rẩy thì Phượng Thanh Nhi sắc mặt âm hàn gật đầu, lúc Viễn Cổ Thiên Hoàng hàng lâm thì nàng đã không còn là nàng nữa, không còn bất kỳ một cảm xúc e sợ nào.
Ngọc thủ nắm lại, kim quang bùng phát từ cơ thể nàng. Quyền xuất ra, kim quang hóa thành một đầu Kim Hoàng khổng lồ, nó hót vang một tiếng rồi vỗ mạnh đôi cánh rộng lớn. Động tác vỗ cánh của Kim Hoàng làm cả mảnh thiên địa này chấn động, tình cảnh đồ sộ như vậy, làm người ta kinh hãi không thôi.