Khu rừng từ thời viễn cổ này đượm một mùi hương thơm lạ lùng, sương mù nhàn nhạt bao phủ khắp khu rừng, thỉnh thoảng xuất hiện mấy con thú phóng ra từ bụi cỏ. Một bầu không khí bình thản, nhìn qua tựa như tiên cảnh.
- Mảng rừng rậm này trải qua vô số năm tháng phát triển, tự nó đã hình thành thế giới riêng. Ở nơi này có không ít ma thú cực mạnh, mọi người cẩn thận nhé.
Mấy thân ảnh xẹt qua trên không, sau đó đáp xuống trên một cây đại thụ. Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn lướt qua xung quanh, nhẹ giọng nhắc nhở. Hắn cảm ứng được bên trong phiến rừng rậm này có không ít khí tức cường hãn, hiển nhiên do ma thú nơi này phát ra.
- Ừ. Hơn thế nữa, không ít ma thú nơi này đều có nòi giống từ thời viễn cổ, lực chiến đấu mạnh mẽ, nếu như bị quấn vào, sẽ gặp không ít phiền phức đấy.
Thiên Hỏa tôn giả gật đầu, trầm giọng nói.
- Hứ, ma thú viễn cổ thì sao chứ? Yên tâm, đi theo ta sẽ không xảy ra chuyện gì.
Cái miệng nhỏ nhắn của Tử Nghiên khẽ chu lên, mũi chân điểm nhẹ, thân thể mềm mại nhanh chóng lao ra, tiến vào sâu trong rừng rậm.
- Đi theo nha đầu này thì sẽ an toàn hơn một chút.
Tiêu Viêm mỉm cười nhìn mọi người, sau đó liền đuổi theo Tử Nghiên. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Mảnh rừng rậm này có diện tích không hề nhỏ, với tốc độ của đám người Tiêu Viêm, đi gần mười mấy phút đồng hồ vẫn chưa nhìn thấy được điểm cuối. Bởi vậy, có thể thấy vốn liếng của vị cường giả Đấu Thánh viễn cổ kia đầu tư vào nó khổng lồ cỡ nào.
Từ đầu đến giờ, đám người Tiêu Viêm cảm ứng được không ít khí tức hung hãn, thậm chí nhiều lần nhìn thấy quái thú thân hình khổng lồ lại vô cùng dữ tợn, nhưng tất cả đều không dám xuất hiện trước mặt họ. Có lẽ bởi vì Tử Nghiên thân là Thái Cổ Hư Long thời viễn cổ, long uy như ẩn như hiện làm cho những ma thú này không dám chủ động quấy rầy, nhờ đó, hành trình của đám người Tiêu Viêm rất thuận lợi.
"Xuy!"
Thân ảnh mấy người nhanh chóng xẹt qua rừng rậm, đột nhiên, Tiêu Viêm ngừng di chuyển, quay đầu nhìn về phương Bắc, chau mày.
- Có chuyện gì sao?
Thấy vậy, Tiểu Y Tiên vội vàng hỏi.
- Có những người khác tiến vào, hơn nữa nhân số lại không ít.
Tiêu Viêm trả lời.
- Xem ra bọn họ cũng phát hiện ra cửa đá kia rồi.
Lông mày Tiểu Y Tiên nhíu lại, lo lắng nói.
- Không phải, là từ một hướng khác, xem ra cửa vào của khu rừng này không chỉ có một cái.
Tiêu Viêm lắc đầu, trong giọng nói đầy vẻ bất đắc dĩ:
- Xem ra cần phải tăng nhanh tốc độ tìm kiếm rồi.
- Cảm ứng được rồi!
Lời nói Tiêu Viêm vừa dứt thì khuôn mặt của Tử Nghiên bỗng xuất hiện vẻ vui mừng lẫn sợ hãi: