"Hoa lạp!"
Không gian kịch liệt vặn vẹo, vang lên âm thanh giống tiếng nước chảy, mà khi loại âm thanh này càng lúc càng to thêm, thì không gian cũng vặn vẹo càng lúc kịch liệt.
"Hô."
Nhìn năng lượng phong ấn càng lúc càng trở nên suy yếu, ở bên ngoài cốt hải, ánh mắt của vô số người đều chậm rãi xuất hiện màu đỏ nhạt, thậm chí ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập, mà bàn tay đang nắm vũ khí, cũng từ từ siết chặt lại.
Ánh mắt của Tiêu Viêm nhìn chằm chằm vào tầng không gian đang kịch liệt vặn vẹo, tại nơi phát ra âm thanh kỳ dị kia, hắn cảm giác được có một cỗ lực lượng cực kỳ kinh khủng đang dao động, loại dao động này, rất không ổn định, giống như có một ngọn núi lửa bị đè nén, đang có xu hướng phun trào ra bất cứ lúc nào.
"Hoa lạp..."
Một loạt tiếng động kỳ dị liên tục vang lên, không gian đang vặn vẹo, bổng nhiên ngừng lại, rồi chỉ nghe được một tiếng "Phịch" giòn tan, mảnh không gian đang vặn vẹo lúc nãy bỗng vỡ vụn như thủy tnh thành vô số mảnh không gian nhỏ.
"Xông lên, viễn cổ di tích mở ra rồi!"
Trong lúc không gian phong ấn nổ tung, vô số người ở hài cốt sơn mạch đều đỏ mắt, trong cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ tham lam, bóng người lao lên như một rừng châu chấu, hướng về phía trung tâm của cốt hải.
"Mau lùi lại!"
Khác với những người này, sau khi nhìn thấy không gian nổ tung, sắc mặt Tiêu Viêm biến đổi, ôm lấy Tử Nghiên bên cạnh, mũi chân khẽ điểm vào cành cây, thân hình nhanh chóng lui lại. Đám người Tiểu Y Tiên bên cạnh cũng phản ứng cực nhanh, lập tức lui lại phía sau mà không chút do dự..
Lúc đám người Tiêu Viêm đang lui lại phía sau thì xung quanh cây đại thụ cũng có một vài thân ảnh vội vàng lui lại, hiển nhiện họ cũng phát hiện được điều gì đó không ổn.
Ngay khi đám người Tiêu Viêm lui lại, thì những mảnh không gian phong ấn bị nổ tung kia cũng đột nhiên dừng lại giữa không trung, chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn vang lên, một cỗ không gian lực cuồng bạo mà ngay cả Đấu Tôn cũng phải hết hồn chợt trào ra như lốc xoáy. Những người vừa xông vào, chỉ trong chớp mắt đã bị cơn lốc đó nuốt chửng, những tiếng gào thét thảm thiết liên tục vang lên trong biển hài cốt.
Sóng không gian cuồng bạo, giống như liềm gặt cắt ngang qua cây lúa, tiêu diệt toàn bộ đám người vừa xông vào. Một số cường giả ở phía sau khi nhìn thấy tình huống này, liền lập tức chật vật quay đầu chạy trốn. Lúc này, bên ngoài cốt hải là một cục diện cực kỳ hỗn loạn.
"Hào!"
Bởi vì cách khá xa, nên khi cơn lốc không gian khuếch tán thì cũng không tạo thành thương tổn gì cho đám người Tiêu Viêm. Lúc này, mọi người mới thở phào một hơi, ánh mắt liếc qua, nhìn thấy vô số người đang lăn qua lăn lại thê thảm trên mặt đất, tiên huyết màu đỏ sẫm vấy lên một mảng lớn trên biển hài cốt màu trắng: