"Di tích viễn cổ?"
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, quay ngoắt về phía tên trưởng lão kia, vội vàng hỏi: "Chỗ đó có tin tức của Hồn Anh Quả?"
"Ngươi biết tin đó từ đâu?" Phong Tôn Giả kinh ngạc nhìn tên trưởng lão này, từ đó có thể đoán ra lão cũng không hề biết gì về chuyện này.
Trưởng lão kia cười cười đáp: "Phong các chủ, chuyện về di tích viễn cổ là do ta phụ trách. Hôm nay nơi đó truyền tin về, có một vài gia tộc ma thú xông vào rồi cuối cùng lại chật vật quay về. Nhưng theo một số người trốn ra được nói lại thì có một loại kỳ vật bên trong, nhiều đặc điểm rất giống với Hồn Anh Quả. Nên ta suy đoán, có lẽ đó chính là Hồn Anh Quả."
"Hồn Anh Quả là vật từ thời viễn cổ, nếu xuất hiện trong viễn cổ di tích thì cũng không có gì lạ." Phong Tôn Giả hưng phấn xoa xoa tay nói.
"Tiêu Viêm, ngươi thật có phúc a, chúng ta mất công tìm một năm mà không thấy, không ngờ ngươi mới xuất hiện là đã có."
"Đừng cao hứng quá sớm."
Dược Lão thì lại không lạc quan như Phong Tôn Giả, trầm ngâm nói: "Di tích đó giờ đang thu hút không ít cường giả và thế lực trên đại lục. Vả lại, nơi đó là bên trong Thú Vực, muốn mang bảo bối yên lành đi ra từ đó cũng không phải chuyện dễ. Lần di tích viễn cổ mở ra năm đó, máu chảy thành sông. Cường giả Đấu Tông, Đấu Tôn không biết đã ngã xuống bao nhiêu người a."
Nghe vậy, khuôn mặt Phong tôn giả cũng dần trở nên nghiêm túc. Hắn cũng từng trải qua lần tranh đoạt đó, đương nhiên biết nó thảm khốc cỡ nào."
"Di tích viễn cổ có gì không ổn sao?" Tiêu Viêm thấy hai người nhíu mày, nhịn không được hỏi.
"Xuống dưới rồi nói sau. Trong thời gian ngươi hôn mê, Trung Châu đã xảy ra không ít việc." Phong Tôn Giả đảo mắt nhìn bốn phía, sau đó trao đổi ánh mắt với Dược Lão, rồi lão vẫy tay với Tiêu Viêm. Đoàn người hạ xuống từ trên trời, tiến vào đại điện của Tinh Vẫn Các dưới vô số ánh mắt soi mói.
Vào đại điện, mọi người phân ra ngồi. Tiêu Viêm cười cười với Tiểu Y Tiên đang đi đến, sau đó nhìn về phía Phong Tôn Giả. Lão thấy vậy, cũng bật cười, uống một ngụm trà thơm, chậm rãi nói: "Di tích viễn cổ, cái tên đã nói lên tất cả. Đó là những thứ từ truyền xuống từ thời viễn cổ, trải qua phong ba tuế nguyệt mà vẫn có thể bảo lưu lại, chủ nhân trước kia của nó chắc chắn không phải một nhân vật tầm thường. Mà di tích lần này, có lẽ là do một cường giả Đấu Thánh để lại."